Đấu La Đại Lục 2 (Tuyệt Thế Đường Môn)

Chương 160: Lão tử có căn thô tuyết gia(*)! (Thượng+Trung)



(*) tuyết gia là xì gà, ban nãy định để luôn nhưng về sau có chút không ổn nên thôi để theo tiếng Hán, câu thần chú ngày xưa giống bạn Áo Tư Tạp =))
Mặc dù Hoắc Vũ Hạo chưa đến mười ba tuổi nhưng ban sáng dáng vẻ hắn đứng trên võ đài lại vô cùng cao lớn. Và cái khí thế kiêu ngạo ngút trời kia phân nửa cũng là giả bộ nhưng thật sự khiến người người rung động. Cộng với sáu cái Hồn Hoàn màu đỏ như máu kia đã khắc sâu vào trí nhớ của Vương Đông khó mà xóa nhòa được.
– Sao mà lúc ta đến cạnh ngươi, số Hồn Hoàn trên người ta cũng thành sáu?
Vương Đông hỏi.
Hoắc Vũ Hạo đáp:
– Kỹ năng Mô Phỏng kia lấy ta làm trung tâm, trong phạm vi ba thước có thể thoải mái muốn biến hóa cái gì cũng được. Đây là lý do tại sao ta bảo ngươi đến gần ta mới phóng thích ra Vũ Hồn. Sáu Hồn Hoàn đã là cấp độ cao nhất đánh vào tâm lý của đối thủ. Hai người chúng ta cùng mô phỏng ra cấp bậc Hồn Đế, nhất định đủ để hù dọa bọn họ. Bất quá ta không ngờ bọn họ lại yếu đuối đến thế, sau khi bị Tinh Thần Kiền Nhiễu của ta tấn công liền ngây dại cả người. Hơn nữa, ngươi dùng Hoàng Kim Chi Mang thiêu đối Hạo Đông Lực giỏi lắm, hiệu quả rất tốt, uy lực Hoàng Kim Lộ mặc dù không tăng nhưng phạm vi công kích lại lớn hơn một chút. Hồn Cốt cánh tay trái kia dường như rất phù hợp với Vũ Hồn dung hợp kỹ của chúng ta.
Vương Đông nhún vai nói:
– Nhưng tác dụng gia tăng biên độ này nháy mắt đã rút hết Hạo Đông Lực của chúng ta. Nếu có sai lầm gì thì nguy to. Trận chiến này mặc dù đánh đã lắm nhưng đã bại lộ một phần kỹ năng mạnh nhất của chúng ta rồi. Không phải mất nhiều hơn được sao?
Hoắc Vũ Hạo lắc đầu nói:
– Không thể nói vậy. Trận đấu này rất quan trọng với chúng ta, không những là trận đấu đầu tiên mà còn lại trận đấu loại. Chúng ta đại diện cho học viện, tuổi tác của chúng ta lại dễ nhận biết. Nếu chiến đấu theo kiểu bình thường chẳng phải ép tất cả chúng ta đều bị bại lộ thực lực sao? Bây giờ không giống bình thường. Hai đứa mình đều rõ ràng chưa đến mười lăm tuổi nhưng tu vi lại đến bậc Hồn Đế, như vậy còn không đủ làm mọi người hoảng sợ sao? Bọn họ kinh hoảng sẽ lại càng sợ chúng ta hơn, sau đó nếu chiến đấu gặp chúng ta nhất định sẽ vô cùng căng thẳng. Như thế chúng ta mới có cơ hội chiến thắng và kéo dài thời gian đợi các học trưởng hồi phục thực lực. Đồng thời, mặc dù chúng ta bị bại lộ thực lực nhưng những người còn lại thì không, đấy là vấn đề quan trọng nhất. Hơn nữa, Hoàng Kim Lộ của chúng ta cần ba ngày mới có thể tiếp tục sử dụng. Ngày đầu chúng ta dùng, vậy thì đến hôm thi đấu vòng tròn lại có thể dùng tiếp. Vậy chẳng nhất cử lưỡng tiện hay sao?
– Sau trận đấu này, ta mới thực sự hiểu rõ danh tiếng của học viện Sử Lai Khắc đệ nhất đại lục là lớn đến mức nào. Nếu không nhờ nó, làm sao trận vừa rồi chúng ta thắng dễ dàng như vậy.
Vương Đông do dự nói:
– Nhưng chúng ta sớm muộn gì cũng bại lộ thôi. Mà các trận đấu càng về sau càng không dễ dàng. Hơn nữa, sáu cái Hồn Hoàn mười vạn năm của ngươi cũng ảo quá. Thật ra ta thấy nếu lúc đó ngươi chỉ biến một cái Hồn Hoàn thứ sáu là Hồn Hoàn mười vạn năm thì hợp lý hơn. Lúc đó những người khác bị màu sắc Hồn Hoàn của ngươi dọa cho đờ đẫn nhưng hôm nay về nghĩ lại bọn họ sẽ thấy có điểm sơ hở. Chưa đến mười lăm tuổi đạt bậc Hồn Đế tuy khá chấn động nhưng còn tin tưởng được, còn sáu Hồn Hoàn mười vạn năm thì hoàn toàn là không thể rồi.
– Ách… ngươi nói cũng đúng.
Hoắc Vũ Hạo gãi đầu nói:
– Lúc ấy nóng lòng quá. Ta chỉ nghĩ cố gắng làm cho mọi người thấy học viện Sử Lai Khắc mạnh mẽ mà thôi. Cho nên biến ra sáu Hồn Hoàn mười vạn năm. Giờ ngẫm lại thấy mình thật ngốc. Nhưng thôi, đã đến nước này cũng không còn cách cứu vãn. Mặc kệ bọn họ nghĩ gì cũng được.
Vương Đông đưa tay ôm sau ót ngã người xuống giường nhìn trần nhà nói:
– Thật ra chúng ta cũng đừng nghĩ nhiều, cứ làm hết sức là được. Dù sao với thực lực của chúng ta muốn đạt chức quán quân là không thể. Thắng một trận hay một trận vậy thôi.
Hoắc Vũ Hạo cũng nằm xuống bên cạnh hắn làm động tác tương tự:
– Cũng không hẳn, đợi ba người Tiểu Đào học tỷ hồi phục thì chúng ta vẫn còn cơ hội đạt chức quán quân.
Khuỷu tay Vương Đông chạm phải khuỷu tay Hoắc Vũ Hạo liền buông xuống:
– Đi, biến xa xa khỏi ta một chút. Chuyện này làm sao ta biết được. Có lẽ vẫn còn cơ hội? Dù sao Mã Tiểu Đào và Đái Thược Hành đều là cường giả bậc Hồn Đế. Hừ, Tiểu Đào học tỷ, thân thiết quá ha. Không ngờ ngươi lại là người luyến mẫu tình kết (thích phụ nữ lớn tuổi hơn mình).
Hoắc Vũ Hạo tức giận nói:
– Ngươi mới thế. Không hiểu sao ngươi lại không thích cô ấy nữa?
Vương Đông xoay người đối mặt với Hoắc Vũ Hạo, lấy tay búng vào đầu hắn một cái:
– Đừng quên ngày xưa chúng ta suýt chút chết trên tay cô ấy. Ngươi là tên tiểu tứ thấy sắc quên nghĩa.
Hoắc Vũ Hạo bị đánh đau quá ôm lấy trán mình bất mãn nói:
– Gì, ta mới mười hai tuổi, sắc cái gì chứ? Trong đầu ngươi toàn cái thứ gì thế? Suy nghĩ bậy bạ, tư tưởng không lành mạnh. Ở tuổi này chúng ta chỉ nên lo học, còn phải học thật giỏi, mỗi ngày đều phải nhìn về phía trước. Không được nghĩ đến chuyện khác, biết chưa?
Vương Đông hừ một tiếng nói:
– Vậy mới được. Ta về phòng đã.
Nói xong hắn liền bước xuống giường. Nhưng Hoắc Vũ Hạo nhanh tay tóm lấy tay hắn nói:
– Đừng về, ở lại đi.
Vương Đông nhanh rút lại tay rồi ôm mền che trước ngực, nhìn Hoắc Vũ Hạo với vẻ cảnh giác:
– Ngươi muốn làm gì?
Hoắc Vũ Hạo liếc mắt nhìn hắn:
– Đồ điên, tu luyện.
Bởi vì bọn họ đã thắng trận đấu vòng loại nên hai ngày sau vẫn có thể thoải mái nghỉ ngơi, nhưng viện quân mà bọn họ ngày đêm trông ngóng vẫn không thấy tung tích.
Hai ngày này người bận rộn nhất là Vương Ngôn, hắn cứ ra ra vào vào rất có dáng vẻ thần long thấy đầu không thấy đuôi.
Mãi đến chiều tối ngày thứ ba, hắn mọi gọi mọi người đến phòng họp.
– Tiểu Đào, thương thế của ba ngươi thế nào rồi?
Vương Ngôn vừa ngồi xuống liền nhìn ba người Mã Tiểu Đào, Đái Thược Hành, Lăng Lạc Thần hỏi.
Mã Tiểu Đào nói:
– Mấy ngày nay nghỉ ngơi dưỡng thương đã đỡ hơn nhiều rồi, thương thế khôi phục không ít. Trong vòng nửa tháng khôi phục là chuyện bình thường, còn nếu toàn lực ra tay trong vòng mười ngày cũng được. Nhưng chỉ sợ thương thế sẽ càng nặng thêm.
Hồn Sư bị nội thương là cực kỳ nghiêm trọng, nội tạng bị va chạm sẽ lệch vị trí sau đó dẫn đến một loạt các hậu quả khác nhau. May mà hôm đó ba người bọn họ không có trúng độc. Nếu không thời gian nghỉ ngơi không phải chỉ là nửa tháng. Như mấy người đã được đưa về học viện chữa trị, không dưỡng thương ba tháng thì tuyệt đối không thể khôi phục. Đến hôm nay rồi, ba người Mã Tiểu Đào vẫn lòng đầy căm phẫn khi nhớ lại thời điểm ở Minh Đấu Sơn Mạch. Năng lực của tên hồn sư kia quá tà ác. Thi thể vẫn có thể tạo thành một kỹ năng công kích cực mạnh đúng là chuyện trước nay chưa từng nghe thấy. Nếu không bọn họ làm sao chịu thiệt thòi lớn đến vậy.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.