Khôn Ninh

Chương 253: Phiên ngoại kiếp trước, tuyết tan người đi



1)Khiển trách

Sao trời lấp lánh ban đêm, dưới màn trời đang dần dần sáng lên ở phương đông, trở nên ảm đạm.

Sương thu lạnh lẽo.

Trên con đường dài hẹp giữa hai bức tường cung màu son, một đám người nín thở ngưng thần, không dám phát ra bất kỳ thanh âm nào, cho dù sương sớm đọng lại trên ngọn tóc hay lông mày của bọn họ, bọn họ cũng không lấy tay lau đi dù chỉ một chút.

Tạ Nguy đứng đã lâu rồi, một thân lạnh lẽo.

Ánh sáng mặt trời lờ mờ rơi vào đáy mắt sâu thẳm và tĩnh lặng của hắn, cứ như rơi vào một hồ nước đen tối, không dậy nổi một gợn sóng nào.

Khi Yến Lâm đi ra khỏi cung Khôn Ninh, tuy rằng mùi rượu trên người còn chưa tan đi, nhưng đã hoàn toàn tỉnh rượu.

Đã báo được thù lớn, nắm được binh quyền.

Thiếu niên tướng quân vốn nên thỏa thuê đắc ý, lúc này nhìn qua lại có một loại gần như buồn nản suy sụp tinh thần, một loại gần như vô thố mờ mịt, vạt áo hỗn độn. Đi đến gần, còn có thể thấy được một vết máu nhỏ đã kết vảy ở trên má hắn.

Tối hôm qua hắn rốt cuộc làm cái gì…

Một đôi mắt mang theo cầu xin và đau đớn, đẫm nước mắt, đột nhiên lại lướt qua tâm trí hắn.

Dưới chân Yến Lâm thế mà lảo đảo một bước.

Trên mặt hắn không còn lại bao nhiêu huyết sắc.

Một thống soái phản tặc, sau khi mưu phản giam lỏng Hoàng hậu tiền triều, vào lúc trời còn chưa sáng quần áo không chỉnh tề đi ra từ cung Khôn Ninh, đến tột cùng có ý nghĩa gì, không cần nói cũng biết.

Khi Tạ Nguy thấy hắn, khóe mắt đều hơi hơi giật một chút.

Giờ khắc này không thể nói là thất vọng nhiều hơn, hay là trầm nộ nhiều hơn.

Đợi đến khi hắn đi đến gần, đứng trước cửa cung tràn ngập sương mù, liền túm lấy cây gậy dài của người bên cạnh, dùng sức đánh vào trên lưng hắn!

Lực đạo lần này rất nặng.

Yến Lâm không né cũng không tránh, cơ hồ bị đánh cho lảo đảo, trong cổ họng cũng phiếm ra mùi máu tươi nhàn nhạt.

Hắn nhìn về phía Tạ Nguy: “Huynh trưởng…”

Trên mặt Tạ Nguy nhìn không thấy nửa phần cảm xúc, chỉ nói: “Quỳ xuống.”

Yến Lâm cắn chặt khớp hàm, đáy mắt thế mà xuất hiện vài phần bướng bỉnh, đã ửng hồng, lớn tiếng nói: “Là nàng phụ ta trước! Ta có cái gì sai? Có ngày hôm nay hết thảy cũng do nàng gieo gió gặt bão!”

Đôi mắt Tạ Nguy rốt cuộc trở nên rét lạnh.

Hắn không lưu tình một chút nào, lúc này đây là lập tức đánh vào kheo chân của hắn ta, lạnh lùng nói: “Quỳ xuống!”

Hai người giằng co trên con đường của cung điện.

Họ dường như không chịu khuất phục lẫn nhau.

Những binh sĩ đứng ở xung quanh không dám nhìn trộm, chỉ âm thầm kinh hãi không thôi trước cảnh tượng này báo trước điều gì.

Những năm gần đây, đánh hạ Hoàng Châu, tắm máu biên quan, đều là hắn chống đỡ ở sau lưng.

Trưởng huynh như cha.

Yến Lâm nhìn hắn một lúc lâu sau, rốt cuộc không thể xem nhẹ sự hoảng loạn và mê mang khi đi ra từ trong tẩm cung, dường như người làm chuyện sai lầm không phải nàng mà chính là mình, uốn gối quỳ xuống.

Thân hình cao dài đã được trải qua trắc trở và quá trình tôi luyện trong chinh chiến, khuôn mặt cũng được mài giũa trong gió sương mà rút đi sự ngây ngô, trở nên cứng rắn.

Hắn quỳ gối trên nền đá ướt sương, như một pho tượng.

Nhưng mà Tạ Nguy không có nửa phần xúc động, chỉ ném cây gậy dài trên mặt đất, nói: “Dù sao nàng cũng là Hoàng hậu! Được dạy dỗ gia giáo, lễ nghĩa, để ngươi làm ra những chuyện như hôm nay sao? Lời bàn tán đáng sợ, tiền triều không xong, nếu ngươi thật sự muốn hại chết nàng, thì cứ tiếp tục đi.”

Yến Lâm không trả lời một chữ.

Tạ Nguy chỉ nói với xung quanh: “Đánh. Quân pháp 30 côn, để hắn tự chịu.”

Nói xong xoay người, phất tay áo liền đi.

Mấy chục ngày trước, đầu Chu Dần Chi còn bị đinh sắt dài cắm ở trên cửa cung.

Lúc này vết máu phía trên còn chưa được rửa sạch sẽ.

Yến Lâm thẳng lưng mà quỳ.

Những người xung quanh hai mặt nhìn nhau, sau một lúc lâu, mới có người nói nhỏ một tiếng “Tướng quân đắc tội”, tiện đà giơ tay thi hành hình phạt, nhất thời chỉ nghe được tiếng côn rơi xuống, tướng quân trẻ tuổi nắm chặt tay, trước sau chưa phát ra tiếng nào.

2) Sát ý

Công văn chất đống cao cao.

Tạ Nguy không có lật trang nào.

Khi Lữ Hiển tới, thấy trong tay hắn cầm một cây cung, lắp mũi tên, kéo căng, khi hắn bước chân vào cửa, ngón tay thon dài liền buông lỏng, “Vèo” một tiếng, mũi tên lông vũ rời cung mà đi, thế mà bắn thật sâu vào một ngăn kéo của kệ sách, chấn động đến mức khiến sách đặt bên trên đều lung lay rơi xuống.

Người khác không dám loạn truyền, chỉ sợ rơi đầu, nhưng Lữ Hiển dù sao cũng khác biệt, đã nghe người phía dưới tới nói chuyện Yến Lâm bị phạt, lại thấy Tạ Nguy như thế, đã nhận ra tâm tình hắn tựa hồ không vui.

Lời nói dạo qua trong lòng một vòng.

Hắn châm chước một lát mới mở miệng: “Tâm tư của thế tử, ai cũng có thể nhìn ra. Tuy ngươi là huynh trưởng, nhưng hôm nay phạt hắn, khó tránh khỏi sinh ra lỗ hổng.”

Tạ Nguy thu cung, nhìn mũi tên lông vũ vẫn còn đang chấn động kia, hờ hững nói: “Nếu hắn không phải họ Yến, với sự hoang đường này, hôm nay ta đã giết hắn.”

3) Hồi ức

Tắm máu một nửa triều đình, cái tên Tạ Nguy đã trở thành bóng ma bao phủ trên bầu trời kinh thành.

Rất nhiều chuyện đã xảy ra, mỗi ngày đều có người gặp bất hạnh.

Chuyện Yến Lâm bị phạt ở trong cung chỉ có một số ít người biết, vẫn chưa lan truyền. Hắn tựa hồ cũng tự biết không ổn, từ đó về sau mấy chục ngày cũng chưa đặt chân vào cung Khôn Ninh.

Chỉ là không ngờ tới, tiền triều lại có một kẻ ngốc tên là Vệ Lương, ngàn dặm xa xôi vào kinh thành, luôn miệng nói bọn họ phạm thượng mưu nghịch, giam lỏng Hoàng hậu, muốn bọn họ thả người ra, mời Hoàng hậu tuyên đọc di chiếu của Thẩm Giới, lập trữ quân khác.

Trên dưới triều dã có ai mà không mắng Khương Tuyết Ninh một câu “Hồng nhan họa thủy”?

Thám hoa lang ngày xưa này, rõ ràng vì nàng mà bị biếm trích đến châu phủ, lại cố tình trung thành và tận tâm, ngay cả con chó tên Chu Dần Chi thuộc hạ của nàng, nhìn như trung thành và tận tâm đều phản bội, hắn vững chắc như một cây gân, muốn lý luận với triều dã.

Nếu người khác mắng hắn, hắn không khéo ăn khéo nói, khi mặt đỏ lên, thường xuyên chỉ có thể lớn tiếng lặp lại một câu: “Nương nương không phải là người như các ngươi nói! Nàng không phải người xấu!”

Đó thật sự là một loại bướng bỉnh khiến người ta không thể hiểu nổi.

Thậm chí sẽ khiến người ta âm thầm sinh ra hoài nghi có ám muội.

Yến Lâm rốt cuộc bị khơi dậy lòng đố kỵ, mượn rượu giải sầu, nhưng rượu chỉ biết khiến người ta nhớ về quá khứ, nhớ tới nàng. Ngũ tạng lục phủ, không có chỗ nào không cảm thấy đau, trong người như bị thiêu đốt, cực yêu cực hận, lại đi tìm nàng.

Chưa đầy mấy ngày, vốn chỉ là đồn đãi vớ vẩn âm thầm lan truyền, giống như gặp gió, bay khắp cung đình.

“Nhìn nàng như vậy, một khuôn mặt rất quyến rũ, nếu không phải nàng câu dẫn trước, người tốt như Yến tướng quân làm sao có thể nhìn trúng nàng?”

“Hai năm trước ta đã cảm thấy người như thế làm sao có thể xứng làm mẫu nghi thiên hạ…”

“Không quy củ!”

“Ai mà không biết nàng vốn là một nha đầu không có giáo dưỡng, cũng mất công năm đó Thánh thượng thích, sủng ái, mặc cho triều dã chế giễu. Đáng tiếc nha, người không có mệnh này, có vị trí này cũng không áp được, chẳng phải sẽ ngã sao?”

“Ta đã nói rồi, thanh mai trúc mã ngày xưa, bây giờ chẳng qua là châm lại tình xưa mà thôi.”

“Nàng có rất nhiều thủ đoạn đâu, đừng có coi khinh nàng.”

“Có biết Cẩm Y Vệ chỉ huy sứ Chu Dần Chi không? Đều bị nàng mê hoặc.”

“Còn có Hình Bộ Trương đại nhân…”

“Yêu tinh hại người!”

……

Lời đồn rốt cuộc truyền tới lỗ tai Tạ Nguy, Yến Lâm lại làm cái gì, hắn cũng rõ ràng, chỉ là đột nhiên nhớ tới một ngày trước kia, quần thần nghị sự, đều chờ ở thiên điện, Khương Tuyết Ninh một thân hoa phục đi từ bên trong ra, bọn họ đi vào, ngước mắt lại thấy trên ngón tay của đế vương trẻ tuổi dính một chút son môi phấn hồng, vị Hình Bộ Trương đại nhân xưa nay thanh chính, đã ít nói hơn trước rất nhiều; lại nghĩ tới một chuyện trước đó không lâu, hắn và Trương Già cùng nhau ra khỏi cung, nửa đường thế mà gặp vị Hoàng hậu nương nương kia đang đợi, hắn suy nghĩ một lát, tìm cái cớ đi vòng vèo, hai người kia ở lại trên đường nói chuyện với nhau.

Yến Lâm rốt cuộc là huyết mạch của hầu phủ.

Tạ Nguy nghĩ, hắn thật sự không thể lại làm gì được hắn ta.

4) Ngũ thạch tán

Sau khi màn đêm buông xuống, cung nhân cầm đèn.

Hắn đau đầu, mấy ngày rồi không có ngủ ngon.

Tiểu thái giám nhanh nhẹn lanh lợi vội vàng sai người bưng ngũ thạch tán và rượu mạnh lên, hầu hạ hắn ăn vào.

Thẩm Lang đã chết vì ăn đan dược.

Ngũ thạch tán cũng không phải thứ tốt.

Tạ Nguy đều biết.

Chỉ là hắn uống ngũ thạch tán cũng không lên cơn điên cuồng khi thuốc phát tác như người khác, cả người tuy giống như bị bỏng, lại chỉ bình tĩnh, thanh tỉnh, thậm chí có thể phê duyệt tấu chương, trù tính mưu kế như bình thường.

Điều khổ sở nhất của con người là tỉnh táo.

Chu sa mài nhỏ, nghiên mực như máu.

Hắn nhấc bút chấm chu sa, dừng ở trong mắt tựa như chấm máu, vẽ lên mặt giấy đều là những áp lực nặng nề liên quan đến tính mạng.

Những hàng chữ đoan chính phía trên dần dần lay động dưới ánh sáng.

Thâm cung đêm khuya tĩnh lặng, ánh đèn đột nhiên nảy lên, một mùi hương thoang thoảng thật lâu trong không khí.

Tạ Nguy ngước mắt, liền thấy nàng đi đến.

Chiếc váy tiên màu vàng nhạt, khuôn mặt nghiêm túc, trên mái tóc đen lủng lẳng kim bộ diêu, đi một bước, liền run lên một bước, đôi mắt lấp lánh mơ hồ có một tia sợ hãi, làn môi đàn hương hé mở được ánh sáng từ ngọn đèn dầu bao phủ trở nên trơn bóng và đáng thương.

Trong kinh Phật đã nói, khi vạn niệm dây dưa, giãy giụa nan giải, tà ma dễ xâm.

Tạ Nguy lẳng lặng mà nhìn “Nàng”.

Nàng còn cầm hộp đồ ăn, đi vào trước mặt hắn, mang theo vài phần thật cẩn thận, nhẹ nhàng đặt một chung canh sâm đã hầm kĩ lên trên ngự án, giọng nói mềm mại quyến rũ đến chảy cả nước, lại mất đi sự thấp thỏm: “Đêm dài trời giá rét, Tạ, Tạ thái sư, mời dùng…”

Tạ Nguy nghĩ, ảo mộng này thật sự kỳ quái.

Hắn liếc mắt nhìn canh sâm kia một cái, cười nhạt một tiếng: “Hoàng hậu cũng mê hoặc Trương Già như vậy sao?”

Trên khuôn mặt minh diễm đến bắt mắt, đột nhiên hiện lên một tia ngơ ngẩn, ngay sau đó lại trở nên tái nhợt.

Dường như bị người ta chọc cho một đao.

Bàn tay trắng nõn của nàng còn chưa kịp rút ra khỏi chén canh bằng sứ đã khẽ run lên, lộ ra một vẻ áy náy vô thố và hốt hoảng.

Thần thái như vậy, dễ dàng khiến Tạ Nguy nhớ tới những người hắn từng thấy trong cảnh nhục dục, những thân thể giao triền, mồ hôi nhễ nhại, tư thái kiều diễm như tơ, muốn cự còn nghênh.

Thực sự có thể khơi dậy những ham muốn không thể để người ta biết của mọi người.

Hắn đột nhiên khẽ cười một tiếng, mắt thấy cánh tay nàng đặt ở trên án, thế mà vươn tay đi bắt lấy, lòng bàn tay nóng bỏng chậm rãi xoa lên chỗ vốn nên có một vết thương mờ mờ, nhưng giờ phút này lại là da thịt trắng nõn cơ hồ không có tì vết như ngọc bích, sự hận thù dần dần bùng lên.

Trong ảo mộng do dược lực phát tán, nàng tựa hồ sợ hắn cực kỳ, dường như lại hối hận, không muốn, muốn dùng sức rút tay về, chỉ mang theo một chút nghẹn ngào nói với hắn: “Thần thiếp chỉ là nhớ tới trước kia, từng cùng đường với thái sư đại nhân, hiện giờ thân hãm tuyệt cảnh, không dám mong tiên sinh tha thứ, chỉ cầu mong có một góc an thân, còn mong tiên sinh, còn mong tiên sinh thương, thương…”

Một chữ “Tiếc” rõ ràng đã ở bên miệng.

Nhưng nàng thế mà làm sao cũng nói không nên lời.

Ngón tay Tạ Nguy đè lên cánh tay của nàng, dùng một chút lực, thế mà chậm rãi dùng móng tay vẽ ra một vết máu tinh tế ở mặt trên.

Nàng đau đến rớt nước mắt.

Tạ Nguy cười lạnh trong lòng, cũng không biết là cảm thấy nàng đường đường là Hoàng hậu lại đến tự tiến chẩm tịch quá mức hèn hạ, hay là cảm thấy nàng bất luận như thế nào cũng không thể nói ra hai chữ “Thương tiếc” khiến người ta căm ghét kia, liền túm nàng đến trước mặt mình, cười như không cười: “Nương nương, không biết tự trọng như vậy sao?”

Nàng sợ hãi.

Muốn giãy giụa.

Nhưng nàng cố gắng hết sức khống chế nỗi sợ hãi kia, không giãy giụa nữa, chỉ căng chặt thân thể, giương mắt nhìn hắn.

Trong kinh Phật đã nói, nếu tà ám đến, không thể trầm luân, không thể cam tâm sa đọa, lòng trong sáng sẽ tự phân tán.

Vì thế Tạ Nguy trầm mặc một lát, chuyển mắt nhấc chiếc ngự bút vừa lăn xuống ở trên án, nhúng đẫm chu sa, sau đó nắm chặt nàng, chậm rãi từ cổ bên phải, theo yết hầu, xương quai xanh, vẽ một đường lên da thịt láng mịn trơn trượt, nghiêng nghiêng lọt vào tâm nhĩ trái.

Giống một vết máu đầm đìa.

Lại tựa như một lưỡi dao sắc bén, cắt mở cả người nàng, có loại diễm lệ gần như tàn nhẫn.

Chu sa trừ tà.

Nàng vừa kinh vừa sợ mà nhìn hắn.

Tạ Nguy rất căm ghét vẻ mặt như vậy.

Trong lòng hắn nảy sinh ác ý, mi mắt rũ xuống một cách hờ hững, môi tiến đến bên tai nàng, vươn đầu lưỡi ra, chỉ nhẹ nhàng chậm chạp lại rõ ràng nói: “Cút.”

Tà ám tựa hồ rốt cuộc bị hắn dọa lui.

Nàng hình như phải chịu sỉ nhục rất lớn, ngay khi hắn buông nàng ra, chật vật lui ra phía sau, thậm chí quên bưng chén canh sâm đi, chạy trối chết.

Tạ Nguy lại ngồi trở về.

Hắn dựa lưng vào ghế, chớp chớp mắt, thấy Tây Noãn Các một lần nữa khôi phục sự vắng lặng, tay rũ ở một bên, ngự bút thấm đẫm chu sa lỏng lẻo từ kẽ tay rơi xuống đất.

Một loại trống rỗng khổng lồ ập đến.

Tạ Nguy nhắm mắt lại ngủ rồi.

Chỉ là dù cho mượn dược lực của ngũ thạch tán trộn với an tức hương, một giấc này cũng có vẻ quá nông.

Khi tỉnh lại, mùi thơm hắc ám đã biến mất.

Hắn nhìn chồng công văn cao cao, mới nhớ tới còn có rất nhiều việc chưa xử lý, khi duỗi tay lấy cây bút mới treo trên giá bút, ngước mắt lại thấy một chung canh sâm lạnh ngắt lẳng lặng ở trên góc án.

Bọn thái giám túc trực canh giữ ở ngoài cửa điện.

Qua hồi lâu, bỗng nhiên nghe thấy có tiếng gọi từ bên trong: “Người tới.”

Bọn họ tức khắc hoảng sợ, vâng vâng dạ dạ mà đi vào nghe lệnh.

Tạ Nguy ngồi sau án hỏi: “Đêm qua có ai đã tới?”

Đại đa số mọi người hai mặt nhìn nhau, mờ mịt lắc đầu.

Tạ Nguy chậm rãi khép hờ mắt, sửa lại câu hỏi: “Đêm qua ai trực?”

Lập tức, trong đám người có một tên thái giám trẻ tuổi chân mềm quỳ rạp xuống đất, liên tục dập đầu trên mặt đất, tự biết đã bại lộ, khóc lóc bắt đầu cầu xin: “Thái sư đại nhân tha mạng, thái sư đại nhân tha mạng! Thật sự là Hoàng hậu nương nương muốn nhờ, nô tài nhất thời như bị ma ám, mới đồng ý với nàng, thái sư đại nhân tha mạng a…”

“…”

Ngón tay Tạ Nguy buông xuống bên người cuộn lại một chút, tựa hồ cảm nhận được một loại đau đớn đã lâu, truyền khắp cơ thể, khiến hắn hoảng hốt một chút.

Ngoài cửa, đã canh bốn gần hết đêm.

5) Ngoài cửa

Trong hoàng cung trải qua một trận tàn sát, tường cung bốn phía đều là vũ khí.

Càng vào đông khắc nghiệt, càng cảm thấy đáng sợ.

Cung nhân đều ít đi rất nhiều, xưa nay không ra khỏi cửa, nếu ra cửa, cũng không dám nâng mắt nhìn ngó khắp nơi, cho nên trên con đường không một bóng người, cung Khôn Ninh vốn náo nhiệt khi xưa, giống như một lồng giam nhốt người chết.

Khi trời còn chưa sáng hẳn, Tạ Nguy dừng chân ở ngoài cửa cung, nhìn hồi lâu.

Chu sa trên ngón tay hắn từ đêm qua vẫn chưa được lau sạch.

Hắn rũ mắt nhìn thoáng qua, nâng bước, chậm rãi đi vào cửa cung.

Tiểu thái giám hai bên thấy hắn, đều lộ ra một chút kinh ngạc, quỳ rạp xuống đất hướng về hắn.

Tạ Nguy lại chỉ nhẹ nhàng khoát tay.

Bọn họ sắp sửa mở miệng thỉnh an, vì thế đều im bặt, ngay cả đầu cũng không dám nâng lên một chút, mãi cho đến khi Tạ Nguy đi qua, cũng chưa dám lập tức đứng dậy.

Cung điện xa hoa ngày xưa, dù tất cả bài trí chưa thay đổi, nhưng thiếu đi nhân khí, thêm vào một loại quạnh quẽ do thế sự biến ảo mạ lên.

Các ô cửa sổ trang trí được khảm giấy dán cửa sổ tuyết trắng.

Hắn đi tới bên ngoài cửa cung đóng chặt, đứng đó một lúc lâu sau, mới giơ tay, cũng không biết là muốn gõ cửa, hay là cứ như vậy đẩy ra.

Nhưng mà, cũng chính vào lúc này, bên trong mơ hồ truyền ra tiếng nói chuyện.

Là hai nữ tử.

Có lẽ là ngay từ đầu đã có, nhưng vừa rồi hắn đứng ở ngoài cửa, không có tâm tư, cho nên vẫn chưa chú ý.

“Nương nương…”

“Tạ Cư An chẳng qua là ma quỷ khoác túi da thánh nhân, Tiêu Xu đã chết, Chu Dần Chi đã chết, Thẩm Giới cũng đã chết, ta có thể làm sao bây giờ? Người ở dưới mái hiên, vẫn phải lá mặt lá trái. Ngẫm lại, ủy thân cho Yến Lâm cũng không có gì không tốt, nói không chừng ta còn có thể làm tân Hoàng hậu đương triều đâu.”

……

Giọng nói của nàng, không có hoảng loạn và thấp thỏm như đêm qua.

Chỉ có một loại bình tĩnh lạnh lùng.

Thế cho nên nghe xong cũng làm người ta cảm thấy lạnh lẽo.

Bàn tay Tạ Nguy còn chưa chạm vào cánh cửa, đình trệ hồi lâu, rốt cuộc từng chút từng chút, chậm rãi siết chặt, một lần nữa buông xuống.

Nhưng mà sự oán hận vốn đã được áp xuống trước đó, lại bùng lên mãnh liệt.

Hắn rũ mi mắt, khi nâng lên đã mất đi tất cả dị thường, xoay người rời đi từ ngoài cửa cung. Chờ đến khi bóng dáng của hắn hoàn toàn ra khỏi cửa cung, những cung nhân phía sau mới dám đứng dậy từ trên mặt đất.

Cửa điện đóng chặt, chưa từng mở ra.

Thâm cung là hai nữ tử đang thủ thỉ.

Vị Vưu hội trưởng làm ăn buôn bán khắp đại giang nam bắc lại là một nữ nhân, nhẹ nhàng thở dài, chỉ nói: “Vạn sự có nguyên nhân, nếu ta dự đoán chính xác, Tạ Nguy người này cũng thực đáng thương…”

6) Chủy thủ

Trở về Tây Noãn Các, Tạ Nguy sai người ném hết chỗ ngũ thạch tán đó đi, sau đó mới nhớ tới chu sa trên ngón tay, cầm một chiếc khăn bên cạnh từng chút từng chút chà lau.

Một tiểu thái giám tiến vào nói: “Người nọ đêm qua đã xử trí.”

Tạ Nguy trầm mặc một lát, nói: “Đi tìm cho ta thanh đao.”

Tiểu thái giám tức khắc sửng sốt.

Nhưng mà cũng không dám hỏi nhiều, cúi đầu nói một tiếng “Vâng”, rồi đến Nội Vụ Phủ mở kho tìm, nhưng mà cũng không biết Tạ Nguy đến tột cùng là muốn đao như thế nào, đành phải cầm mấy thanh đao có kiểu dáng hình dạng và cấu tạo khác nhau, thậm chí còn lẫn vào hai thanh chủy thủ, mới nơm nớp lo sợ mà trình lên trước mặt hắn.

Ánh mắt Tạ Nguy lướt qua một lượt.

Cuối cùng, ngón tay dừng ở trên một thanh chủy thủ.

Đây thật là một thanh chủy thủ đẹp.

Trên vỏ bạc được khảm từng viên từng viên đá quý mượt mà, ngược lại giống như một đồ chơi.

Sau đó rút ra, ánh sáng lạnh lẽo trên lưỡi dao bắn ra bốn phía.

Mặt trong ngón tay cái chỉ chạm nhẹ một cái đã đổ máu, thế mà thập phần sắc nhọn.

Vì thế đóng lại, ném nó trở lại khay sơn mài.

Hắn nói: “Chủy thủ này, đưa cho Hoàng hậu nương nương đi.”

Tiểu thái giám tiến lên, chờ một lát, lại không thấy hắn nói cái gì khác, liền sực tỉnh, lập tức bưng chiếc khay sơn mài cùng với chủy thủ đi xuống, đưa đến cung Khôn Ninh.

7) Bức sát

Đi qua một ngày, hai ngày…

Lại đi qua một tháng, hai tháng…

Cũng không có phát sinh chuyện gì.

Yến Lâm lại có mấy lần đêm khuya ra vào cung Khôn Ninh, phê bình trong cung, rốt cuộc truyền tới triều dã.

Ai có thể chịu đựng được Hoàng hậu tiền triều lả lơi ong bướm như thế?

Gián thư bay tới như tuyết rơi, rất nhiều người muốn nàng tuẫn táng vì Thẩm Giới, lấy lý do vợ chồng khắp thiên hạ phải đồng sinh cộng tử. Đồng thời thế lực triều cũ cuồn cuộn, dựa vào di chiếu của Thẩm Giới, muốn đưa con cháu trong tông thất mà Khương Tuyết Ninh đã chọn đến kinh thành, lập làm trữ quân.

Vào cuối mùa đông, Tạ Nguy đã dừng ngũ thạch tán, lại vẫn không muốn ra cửa, chỉ đứng ở trước cửa sổ che miếng vải đen, hỏi Lữ Hiển: “Đứa trẻ kia mấy tuổi?”

Lữ Hiển nói: “Bảy tám tuổi.”

Tạ Nguy liền nói: “Tuổi còn nhỏ.”

Hao hết tâm lực tạo phản, giết hoàng tộc, đồ sát Tiêu thị, có ai không cảm thấy, tương lai Tạ Nguy hoặc Yến Lâm, sẽ có một người muốn đăng cơ làm đế đâu?

Lữ Hiển hi vọng là Tạ Nguy.

Nếu là Yến Lâm cũng không sao cả.

Nhưng giờ phút này nghe ngữ khí của Tạ Nguy, trong lòng hắn thế mà bắt đầu sinh ra vài phần báo động, đột nhiên hỏi: “Ngươi chẳng lẽ muốn lập đứa nhỏ này làm trữ quân sao?”

Tạ Nguy không có trả lời.

Cũng không có bất luận hành động gì với đảng cũ muốn nâng đỡ con cháu tông thất tới kinh thành.

Chỉ là không đợi được đông qua xuân đến, bên ngoài đã truyền đến tin tức: Đứa trẻ nhỏ tuổi chết thảm ở nửa đường, là Yến Lâm sai người động tay.

Hắn gọi Yến Lâm tới hỏi chuyện.

Yến Lâm lại dường như bị chọc giận, lạnh lùng thốt lên: “Trăm ngàn người đều giết, một đứa nhỏ có gì đặc biệt hơn người? Thiên hạ này là ngươi ta đánh hạ được, chẳng lẽ muốn đỡ lập mấy đứa nhỏ một chữ còn chưa viết được lên làm hoàng đế sao?!”

Tạ Nguy lẳng lặng nhìn hắn: “Ngươi muốn làm hoàng đế sao?”

Yến Lâm nói: “Vì sao ta không thể muốn? Để đứa nhỏ kia làm hoàng đế, nàng chẳng lẽ phải làm Thái hậu hay sao? Nàng làm sao có thể làm Thái hậu! Nàng nên là Hoàng hậu của ta!”

“Bang!”

Tạ Nguy nhìn bộ dáng hỗn trướng này của hắn, rốt cuộc không nhịn được nữa, cho hắn một cái tát.

Hắn bị đánh đến mức quay đầu đi.

Nhất thời, khe hở mấy tháng trước bỗng nhiên trở thành vết rách, khiến cho hắn xé nát vẻ bình tĩnh bên ngoài, nói với hắn: “Ngươi trước nay không thích nàng, thậm chí dung túng những triều thần đó can gián, muốn trí nàng vào chỗ chết! Nhưng ta thích nàng! Nếu ai làm hại nàng, bắt nàng tuẫn táng, ta sẽ giết hết bọn họ! Xem xem bọn họ còn dám góp nửa lời hay không!”

Khuôn mặt Tạ Nguy chùng xuống: “Ai làm hại nàng, ai bắt nàng tuẫn táng, ngươi sẽ giết người đó, có phải hay không?”

Hắn đột nhiên gọi Đao Cầm Kiếm Thư tới.

Chưa đến gần Yến Lâm đã động thủ.

Nhưng mà song quyền khó địch bốn tay, cuối cùng Yến Lâm hung hăng bị ấn trên mặt đất, đã nghe ra trong lời nói của hắn chất chứa mưa rền gió dữ, nhất thời khóe mắt muốn nứt ra: “Ngươi muốn làm gì?!”

Tạ Nguy nhặt trường kiếm rơi trên mặt đất kia lên, chỉ nói: “Ta đây sẽ giết cho ngươi xem.”

Nói xong ra cửa truyền lệnh: “Lệnh cho cấm quân bao vây Khôn Ninh.”

Sau đó sai người bịt miệng Yến Lâm, trói người lại, một đường đẩy đến bên ngoài cung Khôn Ninh.

Áo giáp của cấm quân nặng nề, khi đi lại phát ra tiếng động, bao vây toàn bộ cung điện, mấy cung nữ thái giám còn lại bên trong đều kinh hoảng thất thố mà la hét chạy trốn.

Cấm quân giơ tay chém xuống, đều giết sạch sẽ.

Yến Lâm đỏ hốc mắt, kiệt lực giãy giụa, cơ hồ cầu xin mà nhìn hắn.

Nhưng mà Tạ Nguy chỉ lù lù đứng ở ngoài cửa cung, cầm kiếm trong tay, đạo bào tuyết trắng không nhiễm bụi trần, tăng thêm một loại lãnh khốc lạnh thấu xương, nói với bên trong: “Hoàng hậu nương nương, mọi người đều đã chết, ngươi có thể ra ngoài.”

Bên trong dường như có tiếng nói chuyện.

Lại trở nên yên lặng.

Qua một hồi lâu, bên trong bỗng nhiên có một tiếng gọi vang lên: “Tạ đại nhân!”

Tạ Nguy không nói.

Giọng nói của nàng bình tĩnh lại, giống như tuyết trắng phủ đầy đất, bị ép chặt, cũng lạnh, mang theo hương vị thấm người: “Ngài giết hoàng tộc, tru Tiêu thị, diệt Thiên giáo, là người tay cầm quyền bính, cũng nắm giữ tính mạng của ta, theo lý thuyết, ta không có tư cách nói điều kiện với ngài. Cả đời này của ta, đã lợi dụng rất nhiều người, nhưng cẩn thận tính ra, ta phụ Yến Lâm, Yến Lâm cũng trả thù ta; ta dùng Tiêu Định Phi, Chu Dần Chi, bọn họ cũng mượn ta bò lên trên; ta tính kế Thẩm Giới, bây giờ cũng phải tuẫn táng vì hắn, cùng nhau đến hoàng tuyền. Ta không nợ bọn họ…”

Yến Lâm phía sau tựa như đang nức nở.

Giọng nói của Khương Tuyết Ninh dừng một lát, đã dính một chút run rẩy: “Nhưng chỉ có một người, cả đời thanh chính, vốn trị luật nghiêm minh, là ta đã ép buộc hắn, hại hắn nhầm đường lạc lối, làm ô uế danh dự nửa đời hắn. Hắn là một quan tốt, ta thành thật hy vọng Tạ đại nhân nhớ tới công ơn cho uống máu của Tuyết Ninh trên đường lên kinh thành năm đó, lấy một mạng của ta, đổi lấy một mạng của hắn, tha cho hắn một con đường sống…”

Trong nháy mắt đó, Tạ Nguy hoảng hốt một lát.

Nhưng mà đợi đến khi giọng nói của nàng rơi xuống, cái tên kia mới hiện ra trong lòng hắn ――

Trương Già.

Một khuôn mặt trầm mặc ít lời, một người không thú vị nhạt nhẽo trên triều đình…

Hắn không tiếng động kéo khóe môi, xoay mình cười lạnh.

Chẳng qua Khương Tuyết Ninh cũng không nhìn thấy.

Trong lòng dường như có một ngọn lửa hừng hực thiêu đốt phế phủ, nhưng giọng nói của hắn vẫn mang theo một loại tàn khốc lạnh lùng bình tĩnh: “Được.”

Một khắc đó, dường như kéo dài đến vĩnh hằng.

Nhưng đó chẳng qua chỉ là một cái chớp mắt.

Cửa cung đầu tiên là không có tiếng vang, ngay sau đó liền nghe được một tiếng “Leng keng” thanh thúy vang lên, là tiếng của chủy thủ sắc nhọn cứa qua cổ họng bật máu, rơi khỏi tay rồi rớt trên mặt đất.

Yến Lâm như ở trong mộng, qua hồi lâu mới phản ứng lại.

Ngay cả Đao Cầm Kiếm Thư đều ngây ngẩn cả người.

Hắn đỏ mắt, giống như con thú bị vây khốn, trong thân thể bộc phát ra một lực lượng không ai có thể chống lại, thế mà chợt tránh thoát, lảo đảo chạy vào trong cung điện kia, kêu lên từng tiếng: “Ninh Ninh, Ninh Ninh ――”

Máu tươi từ trong điện tràn ra.

Cô nương nhút nhát sợ đau, sợ người chết, kiên quyết lại yên lặng ngã vào vũng máu.

Trâm vàng rơi xuống đất, bộ diêu ngã trụy.

Yến Lâm vọt vào bế nàng lên, người đã từng thống soái tam quân, tấn công Thát Đát, giờ phút này lại hoảng loạn đến mức chân tay luống cuống, khóc lên như khi còn thiếu niên, kêu một cách tuyệt vọng: “Thái y, thái y! Gọi thái y a ――”

Tay hắn dính đầy máu.

Bất lực như vậy.

Kiếm không biết từ khi nào rơi trên mặt đất, Tạ Nguy vẫn đứng không nhúc nhích ở bên ngoài, nhìn hồi lâu, không đi vào bên trong dù chỉ một bước.

Khương Tuyết Ninh rốt cuộc đã chết.

8) Lục mai

Hồn phách của Yến Lâm, tựa hồ đã đi theo nàng.

Linh cữu đặt ở Khôn Ninh, triều thần hoặc là không dám, hoặc là khinh thường, đều không tới bái.

Chỉ có hắn cả ngày ngồi uống rượu trước quan tài.

Say đến tàn nhẫn, liền sám hối với nàng; thỉnh thoảng tỉnh táo, lại từng tiếng oán trách, hận nàng, trách cứ nàng, giống như nàng vẫn còn sống…

Cũng không biết là ai bỗng nhiên nhắc đến một câu, nói vị Hình Bộ Trương đại nhân kia, thế mà viết chiếu tội cho chính mình, một tờ rất dài, rất nhiều triều thần ở tam tư hội thẩm, không có một ai nhẫn tâm.

Vì thế hắn bỗng nhiên phát điên.

Mang theo kiếm muốn đến đại lao Hình Bộ, muốn đi giết Trương Già.

Người phía dưới tới báo, Tạ Nguy mới nhớ tới, đúng là còn có một Trương Già, bị bắt giam ở đại lao Hình Bộ, đã lâu rồi.

Yến Lâm tất nhiên bị người ta ngăn lại.

Hắn suy nghĩ một lát, chỉ nói: “Mấy ngày trước đó xét nhà, chuôi kiếm này ở Khương phủ, cầm đi đưa cho hắn.”

Đó hẳn là thứ thật lâu trước kia, khi Khương Bá Du bị cách chức, Khương phủ bị xét nhà, mới được tìm ra từ nhà kho dính đầy tro bụi.

Mở hộp kiếm ra, bên trong thế mà mới tinh.

Là một thanh kiếm tốt được rèn đúc tinh xảo.

Bên trong hộp kiếm còn khắc lời chúc mừng sinh thần, từng nét bút có chút vụng về, nhưng khắc rất sâu, bao nhiêu năm vẫn còn đó.

Người đi đưa kiếm trở về nói, Yến tướng quân nhìn thanh kiếm kia, không còn uống qua một ngụm rượu, chỉ ở trước cung Khôn Ninh, ngồi bất động suốt một đêm.

Tạ Nguy cũng lười quan tâm đến hắn.

Chỉ là vào buổi tối khi đọc sách, thấy được trên một tờ “Thuế văn”, viết một chữ “Đố (*)”, mặt sau giải nghĩa là: Hại.

(*) Đố trong đố kị, ghen ghét.

Hắn liền ném quyển sách này vào chậu than.

Sáng sớm ngày hôm sau, tuyết tan, hắn nhớ tới Trương Già tự phán cho mình thu sau xử trảm, nên đến đại lao Hình Bộ một chuyến.

Nhưng mà vừa mới mở miệng, thế mà là: Ninh nhị qua đời.

Sau đó mới bổ sung: Nương nương của ngươi qua đời.

Một khắc đó, Tạ Nguy chỉ cảm thấy một loại châm chọc không hiểu nổi, như thể có ai đó từ trong hư không nhìn chằm chằm hắn một cách chế giễu.

Lại nói gì đó, hắn thế mà không nhớ nổi nữa.

Từ đại lao Hình Bộ đi ra, khi chuẩn bị rời đi, lại thấy một người đứng ở ngoài cửa, đang tranh cãi không ngừng với lính canh.

Cũng mặc một thân quan phục.

Nhưng mà bộ dáng nhìn lạ mặt, trong tay nắm chặt một cành lục mai nở muộn, trên cành khô héo có những bông hoa màu xanh ngọc bích, tựa hồ là từ gốc cây dị chủng kia ở trong cung.

Tạ Nguy nghĩ nghĩ, mới nhớ tới: “Là Vệ Lương?”

Đao Cầm ở bên cạnh, nói: “Đúng vậy.”

Tạ Nguy nói: “Hắn tới làm gì?”

Kiếm Thư liền đi về phía trước, chưa đầy một lát đã trở về, thấp giọng nói: “Hình như, Hoàng hậu nương nương sinh thời từng dặn dò, nhờ hắn ngắt một cành mai, đưa cho Trương đại nhân.”

Tạ Nguy trầm mặc hồi lâu, nói: “Để hắn đi thôi.”

Kiếm thư lại lần nữa tiến lên.

Những người đó mới thả Vệ Lương ra.

Vệ Lương cũng thấy Tạ Nguy từ xa xa, chỉ là vẻ mặt rất không vui, không những không tiến lên đây, thậm chí còn không thể hiện chút lòng biết ơn nào, lập tức đi vào trong đại lao.

Tạ Nguy đứng ở tại chỗ.

Một lát đã không thấy Vệ Lương đâu nữa.

Đao Cầm Kiếm Thư đều cho rằng sắp đi.

Nhưng một khắc đó, đáy mắt hắn lạnh lẽo, cũng không biết chạm phải nghịch lân gì, thế mà nói: “Đi bắt hắn, cành mai kia cũng không cần đưa!”

Đây rõ ràng là oán hận sâu nặng.

Đao Cầm Kiếm Thư gần đây càng không thể hiểu được cảm xúc của hắn, chỉ phải bắt lấy Vệ Lương đã đi vào bên trong đại lao, cùng với cành mai màu xanh ngọc bích kia, mang trở về đưa cho Tạ Nguy.

Ngón tay thon dài của Tạ Nguy nắm chặt nó, nhìn một lát, ném xuống đất, chậm rãi dẫm nát.

9) Đoạn nghĩa

Khi trở về, trên phố xá dường như đã quên một trận đại họa mấy tháng trước, dần dần khôi phục náo nhiệt.

Cũng có bá tánh trôi giạt khắp nơi ăn xin trên phố.

Một đứa bé ăn xin đi chân đất đang vật lộn với người khác, chắn đường ở phía trước.

Tạ Nguy ngồi ở trong xe ngựa, cũng không hỏi.

Kiếm Thư tới nói: “Mấy đứa bé ăn xin đánh nhau, đã khuyên can.”

Tạ Nguy vén một góc màn xe lên.

Trên đầu đứa bé ăn xin kia đổ máu, khóc lã chã, nhưng một đôi mắt trừng lớn, hung tợn mà nhìn người lớn vừa đánh nhau với mình lúc trước, cắn chặt khớp hàm không nói lời nào.

Ánh mắt giống như sói con.

Lại mang theo một loại sức sống linh hoạt.

Còn có tràn ngập không cam lòng, không muốn, không khuất phục…

Hắn bỗng nhiên nói: “Đưa hắn lại đây.”

Đao Cầm đưa người tới trước xe ngựa.

Đứa bé ăn xin kia cũng không biết sâu cạn, thậm chí còn không biết hắn là ai.

Tạ Nguy hỏi: “Mấy tuổi?”

Đứa bé ăn xin xoa xoa cái đầu chảy máu, nói: “Bảy tuổi.”

Tạ Nguy lại hỏi: “Có tên không?”

Đứa bé ăn xin kia nói: “Không có.”

Tạ Nguy chậm rãi buông màn xe, nói với Kiếm Thư: “Dẫn hắn trở về.”

Lại không phải đến hoàng cung.

Mà là đến Tạ phủ.

Chẳng qua, khi Tạ Nguy đi vào Bích Độc Đường, trước vách tường trống không kia, có một thân ảnh đang đứng.

Là Yến Lâm.

Kính trang đen tuyền, khiến hắn nhìn qua cực kỳ đĩnh bạt.

Nhưng mà khi nghe thấy tiếng bước chân, xoay người lại, một đôi mắt tràn ngập trầm tịch tro tàn, còn mang theo một loại trào phúng bén nhọn.

Một thanh chủy thủ khảm đá quý tinh xảo, bị hắn từ trong ống tay áo ném ra, dừng ở trên án.

Yến Lâm hỏi hắn: “Là ngươi sai người đưa đao cho nàng à?”

Tạ Nguy không có phủ nhận: “Cho nên?”

Trong nháy mắt kia, Yến Lâm cơ hồ nổi lên sát tâm mãnh liệt, hắn rút thanh kiếm bên hông ra, đặt ở trên cổ hắn ta!

Hắn quả thực không dám tưởng tượng người này đã làm cái gì!

Trong cung Khôn Ninh, chưa bao giờ dám để đồ vật sắc nhọn gì, ngay cả trâm vàng hắn cũng sai người mài mòn đầu.

Nhưng người này lại tặng một thanh chủy thủ tới!

Kiếm phong kề sát cổ hắn ta, đã chảy máu.

Yến Lâm cắn chặt hàm răng chất vấn: “Ngươi làm sao dám, ngươi làm sao dám làm ra chuyện như vậy! Nàng tồn tại thì có gây trở ngại gì cho thiên hạ này? Nàng không hại ngươi, ngươi có tư cách gì mà bức nàng đi tìm chết!”

Tạ Nguy nói: “Làm sao ngươi biết, ta cho nàng đao, là muốn nàng tự sát?”

Yến Lâm ngơ ngẩn.

Đôi mắt bình tĩnh của Tạ Nguy nhìn chăm chú vào hắn, rõ ràng hòa hoãn không gợn sóng, lại khiến người ta cảm thấy một loại điên cuồng tích tụ, thậm chí làm cả người người ta ớn lạnh: “Đã là đao, kẻ tiện nhân nào thì cũng giết hết.”

Hắn cảm thấy hắn ta điên rồi.

Tạ Nguy nở nụ cười: “Chỉ tiếc, nàng là một người nhu nhược, không dám giết ngươi, chỉ dám nhắm đao vào chính mình! Người như vậy, có chết một ngàn một vạn, thì có gì đáng tiếc!”

Đây là huynh trưởng của hắn.

Cũng là tiên sinh hắn quen biết gần mười năm, cộng sự năm năm!

Hắn ta đưa đao cho Khương Tuyết Ninh, vì muốn nàng giết hắn!

Giờ khắc này, Yến Lâm chỉ cảm thấy một loại vớ vẩn vô cùng, cơ hồ muốn giết hắn ta bằng một nhát kiếm!

Nhưng mà lời giao phó của Yến Mục trước khi lâm chung rốt cuộc hiện lên.

Kiếm phong vừa chuyển, cuối cùng xẹt qua bên cạnh người hắn ta, đánh vào trên án thư, phân thành hai nửa: “Ngươi ta từ đây, sẽ giống như cái án này. Là ta chưa bao giờ từng hiểu ngươi, ngươi là một kẻ điên phát rồ!”

Yến Lâm đi rồi.

Tạ Nguy tựa hồ cũng không quan tâm.

10) Thiên hạ

Đứa bé ăn xin kia được Đao Cầm Kiếm Thư dẫn đi, rửa mặt sạch sẽ, miệng vết thương trên đầu cũng được băng bó, thay quần áo vừa người mới tinh, ngược lại có chút thấp thỏm co quắp.

Một đôi mắt nhìn người khác cũng mang theo cảnh giác nồng đậm.

Dường như hắn có thể vứt bỏ tất cả, chạy trốn bất cứ lúc nào.

Tạ Nguy hỏi hắn: “Ngươi có muốn làm hoàng đế không?”

Đứa bé kia đại khái đã biết thân phận của hắn, có chút sợ hãi, nhưng mà lại có một loại khát vọng nói không nên lời, lưu loát nói trắng ra, thế mà trả lời không chút che lấp: “Muốn!”

Tạ Nguy đột nhiên nở nụ cười.

Hắn dắt hắn ta, đi lên trên thành lâu cao cao.

Đứa bé kia hỏi: “Ta có nên đặt tên không?”

Tạ Nguy nói: “Về sau ngươi có thể tự đặt cho mình.”

Đứa bé kia nói: “Muốn gọi là gì cũng được sao?”

Tạ Nguy nói: “Muốn gọi là gì, cũng được.”

Chiều hôm chập choạng, cỏ cây không xanh tươi, cánh đồng hoang vu ngoài thành vẫn luôn kéo dài đến chân trời.

Tạ Nguy đứng ở chỗ cao.

Đứa bé kia túm góc áo của hắn, đứng ở bên cạnh hắn, cũng nhìn về phía dưới.

Tạ Nguy hỏi: “Ngươi nhìn thấy gì?”

Đứa bé kia nói: “Mặt đất trụi lủi.”

Tạ Nguy nói: “Là thiên hạ.”

Hắn vì thế trở nên vui vẻ: “Ta làm hoàng đế, thiên hạ này chính là của ta!”

Tạ Nguy lại lắc đầu: “Không, nó không phải của ngươi.”

Đứa bé kia hoang mang.

Tạ Nguy liền nâng tay, chỉ xuống phía dưới: “Ngươi xem giang sơn này, chạy dài vạn dặm không có điểm cuối, nhưng thiên hạ không có ai là chủ nhân chân chính của nó. Ngươi quý vì ngôi cửu ngũ chí tôn, cũng chỉ có thể khiến cho trăm triệu người trong thiên hạ phủ phục ở dưới chân ngươi, lại không thể khiến trời đất này vì ngươi mà sửa một phân nhan sắc. Thậm chí trăm triệu người quỳ rạp dưới chân ngươi kia, cũng chưa bao giờ đê tiện hơn ngươi. Ngươi là ăn mày, cũng có thể làm hoàng đế. Ngày nào đó nếu ngươi không xứng, giữa trăm triệu người này, vẫn luôn có một người đứng lên, liều mạng chết đi cũng phải túm ngươi từ trên long ỷ xuống, và nói cho những kẻ ngu si một đạo lý mà có lẽ cả đời bọn họ cũng sẽ không hiểu nổi.”

Đạo lý kia đến tột cùng là cái gì đâu?

Rất nhiều năm về sau, vị Hoàng đế đã trở thành một thế hệ hiền quân, vẫn còn thỉnh thoảng bừng tình từ trong cơn ác mộng, nhớ lại con người bí ẩn và những lời bí ẩn đó.

Nhưng hắn giờ phút này, lại đã quên truy vấn.

Nhưng mà khi trở về, hắn vui vẻ cực kỳ: “Thế tương lai ta có người yêu thích, có thể phong nàng làm Hoàng hậu, còn có yêu thích, cũng đều có thể phong làm phi tử.”

Tạ Nguy yên lặng không nói.

Hắn nghi hoặc nhìn hắn ta: “Tiên sinh không có người mình thích sao?”

Hầu kết Tạ Nguy kích động một chút, dường như kìm nén cái gì, cuối cùng lại vẫn không nói cái gì.

Về sau, hiền quân thỉnh thoảng cũng sẽ nhớ lại một màn này, lại vẫn cảm thấy như ở trong sương mù: Biểu cảm như vậy, thật sự không có người mình thích sao? Đó có lẽ là một người đặc biệt đã từng để lại cho hắn một dấu ấn vô cùng sâu đậm.

11) Tuyết tan

Mấy ngày cuối cùng, Tạ Nguy cũng không ở lại trong cung, cũng không ở Tạ phủ. Hắn ở lại Bạch Tháp Tự.

Phương trượng trụ trì tu hành ở trong núi gần đó.

Trước một ngày xuân tới, Tạ Nguy lên núi đi thăm.

Trong núi xuân tới chậm, càng đi lên chỗ cao càng lạnh, trước nhà tranh thế mà có tuyết rơi.

Vong Trần phương trượng đang pha trà.

Hắn ngồi xuống uống mấy chén, nhìn tuyết trước đình, đổ đầy một vại nước nho nhỏ dưới mái hiên.

Vong Trần phương trượng nói: “Đôi khi tốt hơn hết là không nên nhìn thấy chuyện trên thế gian, người trên thế gian, sống một cái mệnh, rất nhiều người trôi qua một cách tầm thường.”

Tạ Nguy lại nói: “Thế có nghĩa là gì?”

Vong Trần phương trượng nhẹ nhàng thở dài, tuyên thanh Phật hiệu: “Ngươi này lại có tội gì?”

Tạ Nguy ngồi bất động thật lâu sau, rũ mi mắt nói: “Mệt mỏi.”

Sau đó ai cũng không nói gì.

Uống xong một chén trà nhỏ, hắn cáo từ.

Lúc gần đi, lại nhìn thấy vại tuyết dưới mái hiên kia, vì thế xin Vong Trần phương trượng, mang xuống núi.

Vong Trần phương trượng nói: “Tuyết xuống núi sẽ tan.”

Tạ Nguy không có trả lời.

Tới dưới chân núi, hắn đặt chiếc bình kia ở trên bàn thờ ở Triều Âm Đình, tuyết bên trong đã bắt đầu tan.

Cuốn kinh của Nho giáo, Phật giáo và Đạo giáo, đều được hắn đặt ở dưới đình.

Châm một ngọn lửa, thiêu sạch sẽ.

Thiếu mạng, còn phải trả lại.

Tạ Nguy khoanh chân ngồi trước bàn thờ, nhìn vại tuyết chậm rãi tan ra, cũng chờ những cuốn kinh đó dần dần bị đốt sạch, kim bộ diêu còn chưa lau hết vết máu đặt ở giữa, bên cạnh còn có một chiếc khăn lụa sạch sẽ.

Hắn rũ mắt cởi thanh đao ở cổ tay xuống.

Lưỡi đao hơi mỏng phản xạ một tia sáng mặt trời sáng ngời, ánh vào đáy mắt hắn, lại chưa làm rung động một chút bụi bặm nào xung quanh.

Sau giờ ngọ, tiểu sa di phụ trách châm hương cho rừng bia tiến vào, rừng bia mộ 300 nghĩa đồng, sau một tấm bia đá bị người gạch bỏ tên họ, không biết từ khi nào thế mà đã được đào một cái hố mới.

Tới trước Triều âm đình, chỉ thấy rất nhiều máu từ phía trên theo bậc thang, uốn lượn xuống dưới.

Đạo bào tuyết trắng nhuốm đỏ một nửa.

Trên bàn thờ có một thanh đoản đao mỏng, đã dùng qua, được lau sạch sẽ, cùng kim bộ diêu kia đặt song song ở bên nhau.

Trong vại không còn tuyết, chỉ còn lại một nửa nước trong.

Nam nhân đã từng như một bóng ma bao phủ trên bầu trời của vương triều mới, cứ như vậy buông xuống vào một ngày xuân, tuyết đã hết sau giờ ngọ, ly kỳ lại bình tĩnh mà đi, không để lại đôi câu vài lời cho thế gian.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.