Luyện Khí Mười Vạn Năm

Chương 64: 64: Hai Thiên Tài



Tỷ tỷ đại khái mười ba tư tuổi, nhưng y phục rách rưới cũng không thể che giấu được tư sắc kiêu nhân của nàng, có thể thấy được tương lai lớn lên tuyệt đối là một đại mỹ nhân.Còn đệ đệ thì chừng mười tuổi, mặc dù trông bộ dáng cũng vô cùng thê thảm, nhưng ánh mắt lại vô cùng trong suốt, lộ rõ ra vẻ kiên nghị.Hai người này có tư chất nghịch thiên, cũng là thiên tài luyện dược.Bọn họ bày trên mặt đất một cái chén nhỏ, còn quỳ trên mặt đất ăn xin.

Hai thiên tài tuyệt thế lại không được ai phát hiện ra, lại để bọn họ trở thành hai người ăn xin.

.

.Từ Dương thở dài trong lòng.Từ Dương đi tới, lấy ra một thức quả màu đỏ, đưa cho hai người bọn họ.“Ăn đi.”“Cảm tạ.” Tỷ đệ hai người vội vàng nói lời cảm tạ, còn dập đầu một cái, sau đó mới nhận lấy quả.Hai người bọn họ ăn như hổ đói, hiển nhiên là đã bị đói bụng rất lâu.Từ Dương cười hì hì chờ tỷ đệ hai người ăn xong mới bình tĩnh hỏi: “Các ngươi tên là gì.”“Ta tên Lưu Thanh, nó tên Lưu Minh!” Tỷ tỷ nói, giọng nói thanh tú nhẹ nhàng nghe rất êm tai.Từ Dương gật đầu nói: “Được, Lưu Thanh đúng không, về sau ngươi hãy đi theo ta đi.”Từ Dương cười rất hài lòng, không ngờ chuyến đi này thật sự giúp hắn nhặt được bảo.Lưu Thanh sững sờ, ngay sau đó lui về phía sau một bước, nhìn Từ Dương với ánh mắt rất đề phòng người lạ.Từ Dương thấy thế thì vô cùng lúng túng, bây giờ hắn cảm thấy mình giống như kẻ xấu đang đi lừa bán ấu nữ vậy.

.

.“Ồ, tên phàm nhân ngươi còn thích đi kiếm trác nữa cơ à.” Ngay lúc này, từ đằng sau truyền đến một tiếng nói đầy châm chọc.Từ Dương quay đầu nhìn lại, liền thấy Chu Triệt đi tới.

Rồi hắn ta chú ý tới Lưu Thanh, lập tức không dứt nổi ánh mắt, trong mắt còn dần dần tràn ngập dâm quang.“Ngươi cút đi.” Từ Dương lạnh lùng nói.“Ai u, một tên phàm nhân như ngươi còn cứng như vậy cơ à.” Chu Triệt khinh thường nói, mở miệng là một tiếng phàm nhân, hoàn toàn không coi Từ Dương là người.Ánh mắt của hắn ta vẫn cứ nhìn về phía Lưu Thanh, tiếp tục nói: “Tiểu muội muội, đi theo ta đi, ta bảo đảm cho ngươi được ăn ngon mỗi ngày, từ nay về sau cũng sẽ không có ai dám đối xử tệ với ngươi, ngươi cảm thấy được không?”Ánh mắt Chu Triệt có cảm giác như muốn ăn tươi nuốt sống Lưu Thanh.

Ánh mắt dâm tà không có chút che giấu dục vọng khiến cho người ta buồn nôn.Lưu Thanh kéo Lưu Minh lui về phía sau mấy bước, kiên định nói: “Không được, mẹ của ta vẫn còn ở nhà chờ ta.”Lưu Thanh nói xong liền kéo lấy Lưu Minh rời đi.Chu Triệt tiến lên, duỗi ra một tay bắt lấy Lưu Thanh, vừa cười vừa nói: “Ta cho phép ngươi đi theo ta là phúc khí của ngươi, sao ngươi có thể không biết tốt xấu như thế!”Lưu Thanh bị Chu Triệt bắt lấy thì không thể động đậy, vẻ mặt đã như màu đất, thiếu chút nữa thì muốn khóc lên.“Buông tay ra, ta tha cho ngươi một mạng, nếu không, chết!” Từ Dương lạnh lùng nói.Hai tỷ đệ này, Từ Dương nhất định sẽ thu bọn họ làm đồ đệ, Chu Triệt muốn làm khó hai tỷ đệ, Từ Dương đương nhiên sẽ không thể đứng nhìn mặc kệ.“Một phàm nhân như ngươi oai phong cái gì, ta cho ngươi ba giây, cút sang chỗ khác cho ta, không thì đừng trách ta độc ác!” Chu Triệt cũng hung hãn nói.Bên này phân tranh, tất nhiên hấp dẫn quần chúng vây xem.Tất cả mọi người không phải mù, dâm quang quá mức rõ ràng trong mắt Chu Triệt, ai nấy đều nhìn thấy.Nhưng mặc dù như thế, bọn họ vẫn nhao nhao nghị luận.“Tỷ đệ hai người này, ta thấy thấy ở đây nhiều lần rồi, bọn họ thật sự rất thê thảm, nhiều lần suýt thì chết đói.”“Hắc hắc, Chu Triệt để ý nữ hài kia, nữ hài kia thật có phúc, ít nhất về sau đều không cần phải đi xin ăn.”“Còn tên phàm nhân kia thật là chán sống, lại dám cướp nữ nhân với Chu Triệt đại nhân, ta cược hắn sống không quá hôm nay.”Tỷ đệ hai người nghe tiếng nghị luận của những người khác thì càng tuyệt vọng mà run run người.“Chạy.

.

.” Lưu Thanh hô to một tiếng, Lưu Thanh và Lưu Minh lập tức liều mạng bỏ chạy.Nhưng mà, hai người bọn họ chỉ là phàm nhân, làm sao có thể đào thoát khỏi tay một tên tu sĩ như Chu Triệt.Một giây sau, Chu Triệt đã xuất hiện ở sau lưng bọn họ, một tay túm lấy cả hai người.“Ài, vì sao lúc nào cũng có người muốn chết.” Từ Dương lắc đầu, thở dài nói nhỏ.Hắn cũng đã xuất hiện ngay sau lưng Chu Triệt.

Oanh.

.

.

Từ Dương tung quyền.Tốc độ của một quyền này cũng không nhanh, nhìn qua thì thấy không khác gì một quyền của phàm nhân.

Cho nên Chu Triệt rất nhanh nhận ra, miệng còn nở nụ cười tàn nhẫn.“Ha ha ha, một tên phàm nhân nho nhỏ cũng dám đánh nhau với ta! Ta thấy ngươi chán sống rồi!” Chu Triệt dứt lời, cũng một quyền đánh tới Từ Dương.“Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết, giữa tu sĩ và phàm nhân chính là hai thế giới hoàn toàn khác nhau!”Oanh.

.

.

Hai nắm đấm cuối cùng cũng va chạm vào nhau.Răng rắc.

.

.

Ngoài dự đoán của mọi người, cánh tay Chu Triệt trực tiếp bị đại lực từ một quyền Từ của Dương làm cho bốc hơi.“Ha ha, cũng chỉ được có vậy thôi.” Từ Dương cười nhạt nói.“Đây chính là chỗ khác nhau giữa tu sĩ và phàm nhân đó sao?”Từ Dương vừa dứt lời, Chu Triệt oa một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi, cả người cũng lập tức bay ngược ra xa.Oanh một tiếng va mạnh vào tường, sau khi liên tục phá vỡ mấy bức tường, hắn ta mới nặng nề rơi xuống đất.Lúc này, người xung quanh đều sợ ngây người, một vài tu sĩ vận dụng linh khí để dò xét tu vi của Từ Dương.

Một số người vô cùng kinh ngạc nghị luận ầm ĩ.“Hắn không phải phàm nhân, hắn là tu sĩ Luyện Khí kỳ.”“Cmn, không ngờ hắn ẩn núp sâu như vậy, ta vẫn cho rằng hắn là người thường đấy.”“Ha ha ha, hắn là tu sĩ thì sao, chẳng qua là một tu sĩ Luyện Khí kỳ, đừng quên, người hắn vừa đánh là luyện đan sư Dược Sơn Trang, mà nơi đây cũng chính là Dược Sơn Trang.”Người này nói xong, mọi người mới nhận ra, đều cảm thấy người kia nói có lý.“Hắc hắc, người này chết chắc rồi.”“Không sai, hắn dám đánh Chu Triệt, Chu Triệt là đệ tử của một vị tu sĩ Trúc Cơ kỳ đó.”Từ Dương nghe tiếng nghị luận xung quanh thì thấy có hơi buồn cười.Một Dược Sơn Trang mà thôi, nếu Từ Dương muốn diệt hết bọn họ, cũng chỉ là chuyện một đầu ngón tay.Từ Dương đi tới trước mặt hai tỷ đệ lúc này đang sợ choáng váng, cười hiền nói: “Hai người các ngươi là kỳ tài luyện đan, hai người các ngươi hãy bái ta làm thầy, ta có thể mang các ngươi lên đỉnh phong thế giới.” Từ Dương nói, trong lòng thì dâng lên cảm giác tội ác khôn cùng.Hắn cảm giác hắn bây giờ giống như đại thúc đang dụ dỗ một tiểu nữ hài vậy.Đám người xung quanh không rõ chân tướng thấy vậy thì quả thật đã nhìn Từ Dương với vẻ mặt đầy khinh bỉ.

Còn tưởng rằng Từ Dương là loại người cao thượng gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ, không ngờ cũng cùng một cái đức hạnh như Chu Triệt, chẳng qua là coi trọng tướng mạo tư thái của bé gái kia mà thôi..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.