Luyện Khí Mười Vạn Năm

Chương 78: Cướp Bóc



Thế nhưng, nếu là như vậy, Bạch Liên Tuyết sẽ không cách nào thoát khỏi Thâm Hải Lam Tâm, cũng không cách nào truyền tin tức ra bên ngoài.

Vậy Mật Vân Thủy Mẫu này có nghĩa là gì?

Đừng nhìn Từ Dương đối phó với Mật Vân Thủy Mẫu dễ dàng giống như đùa chơi, nếu đổi lại là người không có thực lực đủ mạnh để cùng Mật Vân Thủy Mẫu đối chiến, chỉ phút chốc đã đi chầu trời rồi, thậm chí ngay cả mình chết như thế nào cũng không biết.

“Mặc kệ là như thế nào, ta cũng phải qua đó xem một chút.” Từ Dương hít sâu một hơi, nói.

Một lát sau, sương độc vừa rồi Mật Vân Thủy Mẫu phát tan ra dần dần biến mất.

Về phần Lăng Thanh Thù, Từ Dương dùng linh khí giúp nàng đem toàn bộ độc khí trong cơ thể bức ra.

Lăng Thanh Thù tự nhiên cũng không có chuyện gì.

Đương nhiên, nếu Lăng Thanh Thù không có Từ Dương, vào giây thứ hai ngay sau khi nàng há mồm nói chuyện, nàng đã không còn hô hấp.

Trải qua một phen chiến đấu vừa rồi, Tàng Thư Các của Hải Phách Tông đã bị san bằng thành đất bằng.

Tuy rằng sắc mặt Từ Mộng Dao cùng Bạch Vu An đều như tro tàn, nhưng lại không nói gì, coi như không nhìn thấy.

Nói đùa đấy à, bọn họ dám nói gì sao? Từ Dương chính là một lão gia hỏa đã sống không biết bao nhiêu vạn năm, là một lão yêu quái tiền bối chân chính.

Dám nói một câu không đúng, chỉ sợ một giây sau đầu bọn họ sẽ chuyển nhà.

Mặt khác, Từ Mộng Dao cùng Bạch Vu An đều cảm giác được, Từ Dương cùng Hải Phách Tông của bọn họ, hẳn là có chút quan hệ sâu xa.

Nói không chừng là bằng hữu của lão tổ khai sơn bọn họ.

Nghĩ tới đây, Bạch Vu An còn loáng thoáng có chút kích động.

“Thật ngại quá, ta cũng thật không ngờ sẽ tạo thành phá hư nghiêm trọng như thế này.” Từ Dương xin lỗi nói.

Bạch Vu An trợn trắng mắt, đúng vậy, tất cả công pháp, vũ kỹ, điển tịch của Hải Phách Tông, toàn bộ đều ở trong Tàng Thư Các.

Nhưng mà, hiện tại ngay cả Tàng Thư Các cũng không còn, những công pháp tịch kia cũng đều biến mất.

Nghĩ đến đây, Bạch Vu An liền cảm giác một trận hãi hùng khiếp vía…

“Tiền bối, không có việc gì…” Khóe miệng Bạch Vu An giật giật, nói.

Từ Dương gật gật đầu, nói: “Yên tâm đi, những công pháp bị tổn thất của các ngươi, ta có thể cấp cho các ngươi, các ngươi tổn thất bao nhiêu, ta liền trả lại cho các ngươi bấy nhiêu. “

Bạch Vu An nghe nói như vậy, sắc mặt như tro tàn kia mới đẹp hơn một chút.

Từ Dương ở Hải Phách Tông đợi một đêm, rồi cầm bản đồ, bắt đầu lên đường tìm kiếm Thâm Hải Lam Tâm.

Nhưng mà, tìm kiếm một vòng, lại không phát hiện được gì.

Thời gian hai vạn năm, thương hải tang điền, rất nhiều nơi đã không còn giống với miêu tả trên bản đồ.

Nhưng Từ Dương cũng không phải là không có bất kỳ thu hoạch nào, hắn phát hiện ra một hòn đảo, nằm ở chính giữa Đông Sơn Hải.

Có rất nhiều người đang ở nơi này, chờ đợi ngày trăng tròn của tháng tiếp theo.

“Tìm cũng tìm không thấy, không bằng ở lại chỗ này chờ đợi Thâm Hải Lam Tâm tự mình đi ra, Lăng Thanh Thù, ngươi thấy thế nào.”

Từ Dương cầm bản đồ nhìn thoáng qua, thở dài một tiếng, hỏi.

“Hết thảy đều nghe theo lão tổ.” Lăng Thanh Thù thấp giọng nói.

……

Từ Dương hạ xuống một mảnh đất bằng phẳng trên đảo, vừa mới hạ xuống mặt đất, từ chung quanh liền có ánh mắt phóng tới.

Trong những ánh mắt này có tìm kiếm, có ác ý, còn có sợ hãi lo lắng.

Từ Dương liếc mắt nhìn những người này một cái, phát hiện một đám người đang nhìn hắn.

Tu vi của những người này cũng không đồng đều, có mấy tu sĩ Nguyên Anh kỳ, cũng có mấy tu sĩ Kim Đan kỳ.

Trong những người này, lợi hại nhất, chính là một thiếu niên áo trắng đang ngồi cách đó không xa.

Ở bên cạnh chân hắn ta đặt một thanh kiếm màu trắng đơn giản tinh xảo, trong miệng ngậm một cọng cỏ xanh, ánh mắt bốn mươi lăm độ nhìn lên trên bầu trời, trong ánh mắt lạnh nhạt mang theo một tia u buồn.

Tu vi của người này, thế nhưng đã đã đạt tới Động Thiên cảnh.

Thực lực của người này có thể đánh bại tất cả những người có mặt ở đây, thế nhưng vẻ mặt những người ở bên cạnh hắn ta, căn bản không có bất kỳ kính sợ hoặc e ngại nào đối với thiếu niên áo trắng này, tựa như không biết tu vi của thiếu niên áo trắng này vậy.

Từ Dương cẩn thận nhìn lại thì hiểu được, thì ra hắn ta che dấu tu vi của mình.

Về phần mấy tu sĩ Nguyên Anh kỳ ánh mắt âm ngoan vẫn ở bên cạnh nhìn chằm chằm Từ Dương, dường như đang thương lượng cái gì đó.

Từ Dương cũng không để ý, nhiều người nhìn chằm chằm hắn hơn nữa thì có thể như thế nào.

Sở dĩ Từ Dương đến nơi đông người, chính là vì muốn hỏi thăm một chút tin tức về Thâm Hải Lam Tâm.

Thế nhưng khi Từ Dương vừa mới hạ xuống đất, còn chưa đợi Từ Dương có hành động gì, từ trong đám mấy tu sĩ Nguyên Anh kỳ đang thương lượng cái gì đó, một người khác đi tới bên cạnh hắn.

“Xin chào.” Người kia mỉm cười lên tiếng chào hỏi, vẻ mặt thiện chí.

Nhưng Từ Dương lại từ trong ánh mắt hắn, nhìn ra ác ý nồng đậm.

“Ừm.” Từ Dương gật gật đầu, xem như đáp lễ.

Cũng dùng ánh mắt giễu cợt nhìn tu sĩ Nguyên Anh kỳ này, hiện tại Từ Dương cũng không có thời gian để cùng những người này nói nhảm, chỉ cần tu sĩ Nguyên Anh kỳ này biểu lộ ra bất luận ác ý gì, Từ Dương liền dạy hắn ta cách làm người thành thành thật thật. 

“Ách…” Tu sĩ Nguyên Anh kỳ kia thật không ngờ, Từ Dương thế nhưng cứ như vậy không mặn không nhạt trả lời hắn ta một chữ như thế.

Lúc này liền có chút lúng túng.

“Ngươi cũng tới tìm Thâm Hải Lam Tâm sao?”

Tu sĩ Nguyên Anh kỳ kia tiếp tục hỏi.

“Bằng không thì ngươi cảm thấy ta tới đây làm gì?” Từ Dương nhíu mày, trêu tức nói.

Người này rõ ràng lòng dạ bất chính, Từ Dương cũng không cần phải cho hắn sắc mặt tốt gì.

Sắc mặt tu sĩ Nguyên Anh kỳ kia cũng không khỏi lạnh xuống, nhìn về phía Từ Dương.

Tu vi bản thân Từ Dương thoạt nhìn chỉ là Luyện Khí kỳ, nhưng lại có quá nhiều điểm đáng ngờ, hẳn là không phải là tu sĩ Luyện Khí kỳ.

Lăng Thanh Thù ở bên cạnh Từ Dương là tu sĩ Kim Đan kỳ, hắn cực kỳ khẳng định.

Thông qua tu vi của Lăng Thanh Thù, hắn suy đoán tu vi của Từ Dương, hẳn là cũng ở Kim Đan kỳ, cho dù Từ Dương lợi hại hơn so với suy đoán của hắn ta một chút, thì cùng lắm cũng chỉ là tu sĩ Nguyên Anh kỳ.

Nghĩ tới đây, ánh mắt của tu sĩ Nguyên Anh kỳ kia nhất thời trở nên khát máu.

“Vị bằng hữu này, xin hỏi cao tính đại danh của ngươi là gì?” Tu sĩ Nguyên Anh kỳ kia cười tủm tỉm hỏi.

“Ta tên Từ Dương.”

“Từ Dương huynh đệ, ta và ngươi thật sự là chỉ hận gặp nhau quá muộn, nơi này nhiều người, hay là chúng ta đi qua rừng cây nhỏ bên kia tán gẫu một chút đi.”

Nói xong, một cỗ uy áp nhàn nhạt bao phủ trên người Từ Dương.

Mấy tu sĩ Nguyên Anh kỳ còn lại ở bên cạnh cũng đi tới chỗ Từ Dương.

“Ừm, có chút ý tứ nha, thế nhưng, nếu ta không đi thì sao?.” Khóe miệng Từ Dương mang theo nụ cười trêu chọc.

Những kẻ này thật sự là chán sống rồi. Thế mà lại dám đánh chủ ý lên người hắn.

Trong lòng Từ Dương sinh ra sát ý.

“Đi thôi… chúng ta đi tâm sự nào.” Mấy tu sĩ Nguyên Anh kỳ kia, trên mặt mang theo nụ cười lạnh khát máu, lôi kéo Từ Dương đi vào trong rừng cây.

Bên cạnh, có không ít người dùng vẻ mặt đồng tình nhìn Từ Dương.

Sau khi bị kéo vào trong rừng cậy nhỏ bên cạnh, sẽ xảy ra chuyện gì, mọi người đều biết.

Thế nhưng lại không có một ai đứng ra trợ giúp Từ Dương.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.