Luyện Khí Mười Vạn Năm

Chương 94: Một Khúc Tịnh Thế



“Giết cho ta!”

Bản bộ Thiên Vũ Tông dưới mệnh lệnh của Triệu Thiên Huân, trực tiếp xuất động năm đội chiến đoàn Kim Đan kỳ, quy mô ước chừng hai trăm người, tiến công Thiên Lam Tông.

Thiên Lam Tông mấy năm gần đây liên tục trải qua chiến hỏa, lại một lần nữa nghênh đón một hồi ác chiến.

Lão tổ Từ Dương không có ở đây, Lăng Thanh Thù bị bắt, cho dù tông môn có nội tình cường đại thủ hộ, cũng không tránh khỏi diễn ra một trận kịch bản máu nhuộm sơn hà.

Phốc… a…a! !

Sát phạt chi nhận bay múa, nương theo tiếng kêu gào thảm thiết cùng tùy ý phun máu của các tu sĩ, từ dưới chân tông môn từng chút từng chút lan tới chủ phong, tu sĩ Thiên Lam Tông càng chiến càng suy sụp, số lượng tu sĩ Kim Đan kỳ bên phía bọn họ căn bản không cách nào so sánh với Thiên Vũ Tông nhất mạch, lại bởi vì bị tập kích bất ngờ, cùng với một bộ phận cường giả trong tông môn đã ra ngoài làm nhiệm vụ, không có cách nào lập tức chạy về.

Cứ như thế, chỉ hơn nửa ngày công phu, hơn một ngàn đệ tử Thiên Lam Tông đã tổn hại hơn phân nửa, tông môn một mảnh hỗn độn.

“Huynh đệ Kim Đan kỳ đỉnh phong trở lên, theo ta cùng nhau đi lên Thiên Lam cực phong, phá hủy tông đường của bọn họ!”

“Tuân lệnh!!”

Đang khi Thiên Vũ Tông nhất mạch sát ý cực thịnh, một tiếng quát đầy thịnh nộ của Hoàng Thiên từ trên trời giáng xuống.

“Đám tiểu tạp chủng các ngươi lại dám động thổ trên đầu thái tuế, chán sống rồi hả!”

Ầm ầm!

Chỉ thấy tiếng quát này vừa mới hạ xuống, từng mảng lớn văn vân chưởng (đám mây hình bàn tay) từ trên không trung đánh xuống, nơi đi qua, từng đợt sóng linh lực tùy ý bốc lên, đợt thứ nhất vừa đánh tới liền chấn chết không ít kẻ xâm phạm.

“Không tốt, có cường giả trở lại, chẳng lẽ là đám người Từ Dương??”

Cường giả Động Thiên cảnh cầm đầu đám người Thiên Vũ Tông trong lòng khựng lại, đang cân nhắc có nên rút lui hay không, thì từ trên đỉnh cực phong tông môn, một thân ảnh áo trắng như trích tiên lâm thế, tay áo phiêu phiêu ngạo nghễ đứng trên đỉnh núi tông môn, sắc mặt bình tĩnh, dùng ánh mắt như trời xanh nhìn xuống chúng sinh, quét qua đám kiến hôi này.

“Môn hộ bị bụi bặm phủ đầy, tự nhiên là cần phải quét sạch. Ta chỉ là rời đi mấy ngày, Thiên Vũ Tông liền dám càn rỡ như thế, đã đến lúc diệt sạch nhất mạch các ngươi.”

Nội dung trong lời nói của Từ Dương quả thực kinh thiên động địa, vừa mở miệng đã phát biểu muốn lật đổ cục diện thế lực tu giới của quận Thiên Vũ, khiến cho tất cả mọi người phía dưới khiếp sợ.

Ngay sau đó, Từ Dương tay nắm một cây sáo ngọc, chân đạp ngàn dặm hồng trần lâm không tuyệt lập (đứng giữa trời), một khúc nhạc uyển chuyển du dương nhẹ nhàng bay xuống.

Nơi âm lãng (sóng nhạc) đi qua, không có lãnh lệ nghiêm sát rung động, cũng không có sóng biển kinh đào bành liệt, mà giống như một dòng suối mát chảy xuôi trong lòng mỗi một tu sĩ.

Người của Thiên Lam Tông nhất mạch nghe xong khúc nhạc này, nội tình tâm cảnh đều nhận được lợi ích.

Mà những người Thiên Vũ Tông trong lòng mang sát niệm, nghe xong khúc nhạc này lại như được tinh lọc linh hồn, siêu thoát sinh tử.

Trong lúc mơ hồ, những chiến hồn mang theo sát khí bốc hơi, ánh mắt nhanh chóng trở nên hoang mang, trống rỗng, cho đến khi ánh sáng trong đồng tử hoàn toàn biến mất, thẳng tắp ngã xuống đất.

Chỉ là một khúc sáo, lại làm cho chỉ trong chốc lát khiến cho tất cả giết chóc trong Thiên Lam Tông hoàn toàn biến mất, mỗi một đạo linh hồn trên tay có dính máu tươi Thiên Lam Tông đều hoàn toàn an nghỉ trong phiến tịnh thổ này, theo những đệ tử Thiên Lam Tông ngã xuống, cùng nhau cáo biệt thế giới.

Lấy hồn táng hồn, lấy âm tịnh thế!

Đây chính là thủ đoạn phản kích mạnh nhất của Từ Dương.

“Những kẻ phạm Thiên Lam Tông ta, chỉ chết không sống. Lời này của ta cũng không phải là lần đầu tiên, Thiên Vũ Tông nhất mạch dã tâm lang sói, tội này đáng bị tru diệt.”

Từ Dương nói xong, thân ảnh bước xuống vài bước, ở trong ánh mắt chiêm ngưỡng của người trong tông môn, đi tới trước mặt tu sĩ Động Thiên cảnh cầm đầu của Thiên Vũ Tông.

“Ngươi, ngươi muốn làm gì…”

Mạnh như cao thủ Động Thiên cảnh, thế nhưng khi đối mặt với Từ Dương, một tên gia hỏa Luyện Khí kỳ, lại lập tức theo bản năng sợ hãi lui ra phía sau!

“Ngươi, thật sự là Từ Dương? Tiếng sáo vừa rồi cũng là ngươi thổi sao? Làm sao có thể như thế!”

Cường giả Động Thiên cảnh vẻ mặt mê man, nếu không phải tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình Từ Dương thi pháp, có đánh chết hắn ta cũng không tin Từ Dương, một tu sĩ Luyện Khí kỳ đơn thuần lại làm được kỳ tích như vậy.

“Cảnh giới cao thấp không quá trọng yếu, quan trọng là phải có năng lực bảo vệ người mình để ý, từng ngọn cây cọng cỏ của Thiên Lam Tông đều vì ta mà sinh ra, sao ta có thể không bảo vệ bọn họ? Kẻ dám đánh chủ ý của bọn họ, một người cũng không thể lưu lại.”

Ngữ điệu bình tĩnh, mỗi một chữ đều xen lẫn tư thái khí phách không thể kháng cự, đây chính là uy nghiêm của Từ Dương, người sáng lập Thiên Lam Tông chân chính!

“Nói cho ta biết, Triệu Thiên Huân đem Lăng Thanh Thù đi đâu…”

Tu sĩ Động Thiên cảnh trước mặt này nào dám lỗ mãng, dưới kinh hoảng liền một năm một mười đem kế hoạch của chủ tử nhà mình toàn bộ nói ra.

Từ Dương hài lòng gật gật đầu: “Ngươi rất thông minh, cũng không nói dối, mà cho dù là ngươi nói dối, ta cũng sẽ nhìn thấu ngươi, sau đó ban cho ngươi hình phạt tàn khốc nhất. Nhưng may mắn chính là, ngươi đã nắm bắt được cơ hội này.”

Nhẹ nhàng phất phất tay, một cỗ uy áp vân đạm phong khinh nhưng lại làm cho người ta không dám có chút kháng cự hiện lên, tu sĩ Động Thiên cảnh này bị đánh nát nội đan, cơ hồ biến thành một phàm nhân không có tu vi, nhưng cũng bởi vậy mà bảo trụ được tính mạng, Từ Dương cho hắn ta cơ hội một lần nữa làm người.

“Tự mình xuống núi đi, từ nay về sau, ngươi không còn là một thành viên của Thiên Vũ Tông nữa, kiếp nạn tông môn này sắp gặp phải, cũng không liên quan đến ngươi.”

Cao thủ Động Thiên cảnh này thiếu chút nữa đã bị khí tràng của Từ Dương dọa tiểu, hắn ta rất rõ ràng, chỉ cần đối phương muốn, một cái tát vừa rồi cũng đủ để khiến hắn ta trực tiếp vỡ vụn.

“Đa… đa tạ ân không giết của Từ Dương đại nhân!”

Nói xong, người này điên cuồng rời đi, rốt cục hắn ta cũng hiểu được, ở trước mặt sinh tử, cái gọi là danh lợi cùng lập trường đều không còn trọng yếu…

Sưu!

Một đạo quang ảnh một lần nữa trở lại bên người Từ Dương, lão ngoan đồng Hoàng Thiên kia đã đem trong ngoài tông môn thanh lý sạch sẽ một lượt, kẻ nên giết thì giết, người nên chôn thì chôn, hết thảy đều xử lý hợp lý.

“Bây giờ đi đến thịnh hội luận võ quận Thiên Vũ?”

Hoàng Thiên liếc Từ Dương một cái, thì thấy khóe miệng hắn chậm rãi cong lên.

“Còn cần phải nói sao? Ta muốn ở trên sân đấu, trước mặt tất cả cường giả hoàng triều Đại Hạ, vạch trần bộ mặt thật của Triệu Thiên Huân.”

……

Dường như Từ Dương đã ở trong lòng hồ nghĩ xong đối sách trừng trị Triệu Thiên Huân, vừa dứt lời liền cùng Hoàng Thiên cưỡi linh thuyền bay về phía quận Thiên Vũ, chuyện trong tông môn thì giao cho mấy trưởng lão toàn quyền xử lý.

Lúc đó, dưới chân núi Đấu Thần quận Thiên Vũ, mọi mặt của đấu trường luận võ khổng lồ như vậy đã được an bài sẵn sàng, toàn bộ các thế lực tu luyện dưới trướng hoàng triều Đại Hạ ở khắp nơi, ước chừng mấy ngàn người tề tụ một chỗ, tuy hoàng đế hoàng triều Đại Hạ chưa đích thân đến, nhưng đã phái ba vị hoàng tử đắc thế nhất tới trấn tràng, trong đó bát hoàng tử, cũng là đại lão đứng sau màn ủng hộ Triệu Thiên Huân, ra sức đảm bảo hắn ta có thể đứng đầu lần này.

Hơn mười thế lực tu luyện đỉnh cấp khác trong hoàng triều Đại Hạ đều do người đứng đầu tông môn cùng các thành viên hạch tâm tự mình dẫn đội, từ quy mô này liền nhìn ra được, tất cả mọi người đều rất coi trọng danh hiệu đệ nhất truyền thừa quận Thiên Vũ này.

“Các vị! Hiện tại dựa theo trình tự rút thăm, tông môn khắp nơi phái ra đại biểu tiến hành luận võ, lên chiến đài, đao kiếm không mắt, sinh tử do mệnh, nhưng trong quá trình thi đấu, bên yếu thế sẽ có quyền từ bỏ thi đấu.”

“Trận đầu tiên, Hoa Thiên Môn cùng Long Tuyền Giáo, mời đại biểu hai bên lên sân khấu!”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.