Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời

Chương 299: Tiên Tôn, nhập ma 28



Trên mặt đất bên cạnh dính đầy lông chim tiên hạc.

Tô Yên ngoan ngoãn ngồi cạnh đống lửa, nhìn khỏa thịt tiên hạc nướng đang được đặt trên đống lửa.

Cho đến khi lớp mỡ tích nhỏ giọt ở đống lửa.

Hương khí bốn phía mà ra.

Một con tiên hạc rất lớn, cả khi bỏ đi nội tạng, cũng phải chia ra hai phần nướng mới hết.

Chờ nướng chín phần thứ nhất, Phượng Dụ liền đem tới trước mặt Tô Yên, thanh âm ôn hòa

“Giáo chủ?”

Tô Yên nhìn tới, ánh mắt sáng lấp lánh.

Cắn một ngụm, bởi vì không có muối, cho nên này hương vị thanh đạm, nhưng lại không chút nào ngăn cản được hương vị trơn mềm ngon miệng của thịt tiên hạc.

Nàng ăn trong chốc lát, sau đó kéo xuống một miếng thịt, đưa tới bên miệng Phượng Dụ.

Phượng Dụ sửng sốt.

Hắn mới vừa há mồm muốn nói, khối thịt kia đã nhét vào trong miệng của hắn.

Tô Yên một bên ăn, một bên xé xuống thịt đút cho hắn.

Động tác thực tự nhiên.

Ánh lửa sáng tối, ẩn ẩn có thể nhìn đến khóe môi Phượng Dụ đang nhếch lên, còn có tầm mắt nóng rực hướng đến giáo chủ nhà hắn nhìn không chớp mắt.

Tô Yên nhận thấy được ánh mắt hắn, nghiêng đầu.

Cùng hắn mặt đối mặt.

“Ngươi còn muốn ăn?”

Phượng Dụ đôi mắt đen nhánh

“Tiểu Dụ cảm thấy, có thể gặp được giáo chủ, thật là tu kiếp ba đời.”

Tô Yên suy nghĩ trong chốc lát, gật gật đầu

“ừm, đúng vậy.”

Thây nàng gật đầu chắc nịch.
Phượng Dụ khóe môi cười càng sâu.

Dưới ánh trăng, gió lạnh thổi tới.

Phượng Dụ nhìn mặt nghiêng nghiêm túc của nàng, thế nhưng cảm thấy không có cảnh đẹp nhân gian nào có thể sánh bằng.

·····

Trong khách điếm.

Phong chủ Tưởng Tùng vì Lương Vân Nguyệt bắt mạch chữa thương.

Cũng may hắn đối với một ít nội thương cũng coi như có hiểu biết.

Rốt cuộc, ổn định được thương thế của Lương Vân Nguyệt.

Tưởng Tùng nhìn Lương Vân Nguyệt tỉnh lại, đổ một chén nước mang tới trước mặt Lương Vân Nguyệt.

Lương Vân Nguyệt tay run rẩy tiếp nhận cái ly, hai người thật lâu sau không nói chuyện.

Một lúc sau, bỗng nhiên nghe Tưởng Tùng nhắc tới một câu

“Chúng ta ai cũng không nghĩ đến, nữ nhân kia chính là Ma giáo ma đầu. Sư muội không cần tự trách.”

Nhắc tới khởi việc này, Lương Vân Nguyệt sống lưng cứng lại một chút.

Nàng thanh âm có chút suy yếu “Sư huynh, tại sao tên ma đầu kia lại vô duyên vô cớ xuất hiện ở chỗ này?”

Nói đến điều này, Tưởng Tùng cũng nghi hoặc.

Hơn nữa dựa theo thói quen khoe khoang của nữ ma đầu kia, vậy mà bây giờ chỉ mang theo một người tới?

Nghĩ tới đây, Tưởng Tùng trong đầu nhanh chóng xẹt qua hình ảnh của vị thanh lãnh nam tử đứng trong góc lúc sáng.

Ánh mắt Hắn ngưng đọng, trầm ngâm nói

“Sư muội có cảm thấy nam tử đi theo nữ ma đầu có chút quen mặt? Rất giống một người?”

Lương Vân Nguyệt bị hắn nhắc tới, cũng nghĩ đến.

Nàng nhìn về phía Tưởng Tùng

“Sư huynh cảm thấy giống ai?”

Hai người đối diện, nửa ngày, cơ hồ cùng lúc buột miệng thốt ra

“Tiên Tôn”

“Phượng Tiên Tôn”

Nếu chỉ một mình Lương Vân Nguyệt cảm thấy khả nghi, thì có lẽ chỉ là đa nghi.

Nhưng hiện tại rất rõ ràng, sư huynh cũng cảm thấy nam sủng rất giống người đó.

Sự tình có lẽ không đơn giản như bọn họ tưởng.

Toàn bộ Tu Tiên giới, Khanh Ngọc Sơn môn phái Thanh tu lớn nhất, nhưng ngoài Khanh Ngọc Sơn, cũng còn môn phái thanh tu khác.

Ai cũng không phục ai, đều là những kẻ tâm cao khí ngạo,.

Nhưng có một đạo lý, mọi người đều nghe theo, đó là Cường giả vi tôn.

Khanh Ngọc Sơn sở dĩ có thể sừng sững ngần ấy năm an ổn ngồi ở vị trí lão đại thanh tu, chính là bởi vì trong môn phái bọn họ, có cao nhân thần bí – Phượng Dụ.

Nếu nói, Tô Yên là ma tu số một số hai.

Thì Phượng Dụ, chính là tôn giả duy nhất của thanh tu phái.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.