Nếu Có Kiếp Sau, Xin Đừng Gặp Gỡ!

Chương 156: Thẩm Tri Ý tự nguyện



Trần Gia Hành bị trói vào cột, giọng đã khàn đi vì kêu khóc. Bị tra tấn từ từ như thế này chi bằng một dao giải quyết gọn lẹ còn dễ chịu hơn. Nhưng Lệ Cảnh Minh cũng giống gã, trời sinh đã có thú vui hành hạ người khác.

Con dao được nung đỏ hồng in hằn trên người gã để lại từng vết bỏng, sau đó tiếp tục dùng mũi dao cắt bỏ lớp da rang cháy cạnh.

“Tôi sai rồi, tổng giám đốc Lệ, anh rộng lòng từ bi tha cho tôi lần này đi”.

“Khi Thẩm Tri Ý cầu xin mày, mày có tha cho cô ấy không?”

Thẩm Tri Ý căn bản không hề xin tha, nhưng cho dù cô ấy có cầu xin thì lúc đó Trần Gia Hành cũng sẽ không buông tha cho cô.

“Cởi quần hắn ra”.

Tên đàn em đang tra tấn chợt bỏ dao xuống, không nói một lời đã cởi quần của Trần Gia Hành.

Trần Gia Hành sợ đến mức són tiểu, quần vừa cởi ra đã ngửi thấy mùi nước tiểu, người đàn ông cầm quần gã cau mày kinh tởm.

Trần Gia Hành không biết Lệ Cảnh Minh định làm gì, nhưng đã cởi quần của gã ra rồi thì cũng chẳng có chuyện gì tốt lành được. Bên dưới gió mát rười rượi, vốn dĩ gã đã sợ hãi, bây giờ lại sợ đến đỉnh điểm, đầu óc tê dại, hai lỗ tai ong ong, bắp chân run lẩy bẩy.

Sắc mặt Trần Gia Hành tái nhợt, khóe miệng run rẩy: “Tổng giám đốc Lệ, anh… làm thế này là…”

“Nếu mày không thể kiểm soát được phần dưới của mình thì cắt bỏ là được”, Lệ Cảnh Minh nhàn hạ ngồi xuống.

Giọng điệu anh nhẹ nhàng, bay bổng, nhưng mỗi lời nói đều như một nhát dao cứa vào người Trần Gia Hành, như thể muốn lấy mạng gã.

Trần Gia Hành đã cạn nước tiểu, nếu không gã sẽ lại bị dọa sợ đái tiếp.

“Tổng giám đốc Lệ, đừng mà!” Trần Gia Hành sốt sắng hét lên: “Mặc dù tôi chạm vào người phụ nữ của anh, nhưng là do cô ta tự nguyện, huống hồ tôi thực sự chưa chạm vào cô ta”.

Trước đó bị đánh nên mồm miệng Trần Gia Hành nói năng không rõ ràng, nhưng lúc này gã bị dọa sợ đến mức miệng lưỡi bỗng trở nên linh hoạt, nước mắt nước mũi giàn giụa.

Mặc dù gã có tội nhưng tội lỗi cũng không đến mức đó. Nhiều nhất là gã đánh Thẩm Tri Ý vài lần, vết thương ở cổ tay cô là do cô tự cắt, hơn nữa cô còn đâm vào vai gã một nhát.

Hắn tàn nhẫn, Thẩm Tri Ý còn tàn nhẫn hơn. Còn Lệ Cảnh Minh càng tàn nhẫn đến mức không phải còn người, vậy mà lại muốn thiến hắn!

Lệ Cảnh Minh ngồi ở đó không phát ra tiếng động, sắc mặt càng lúc càng trở nên u ám. Ngón tay anh không ngừng gõ trên tay ghế vịn, nhịp điệu đủ để phản chiếu nội tâm của anh.

“Mày nói là Thẩm Tri Ý tình nguyện sao?”

“Đúng… đúng vậy…”

Trong ánh sáng lờ mờ, đường nét trên khuôn mặt Lệ Cảnh Minh hơi mơ hồ, cộng thêm nước mắt Trần Gia Hành giàn giụa nên càng không thể nhìn rõ. Nhưng nghe nhịp điệu gõ tay có thể cảm nhận được đôi mắt đen đang nhìn gã có vẻ đe dọa bức người như diều hâu.

Trần Gia Hành run giọng nói: “Nếu tổng giám đốc Lệ không tin thì có thể tới gặp Tiểu Vương cấp dưới của tôi. Thỏa thuận do Thẩm Tri Ý ký tên đều nằm trong tay hắn”.

Lệ Cảnh Minh lạnh lùng hừ một tiếng.

Người đàn ông đang lau chùi con dao trước mặt Trần Gia Hành, bỗng quay đầu liếc nhìn Lệ Cảnh Minh.

Lệ Cảnh Minh vẫy tay, người đàn ông bỏ con dao xuống, Trần Gia Hành mới thở phào nhẹ nhõm.

Lệ Cảnh Minh: “Gọi điện thoại bảo hắn đưa các bản thỏa thuận đến đây”.

Trần Gia Hành đâu dám không nghe theo, gã lập tức đọc ra một dãy số. Sau khi cấp dưới của Lệ Cảnh Minh bấm số, gã liền cử người gửi bản thỏa thuận mà Thẩm Tri Ý đã ký theo ý của Lệ Cảnh Minh.

Sau nửa tiếng chờ đợi, chuông điện thoại vang lên. Người đàn ông đi ra ngoài lấy thỏa thuận và giao cho Lệ Cảnh Minh một cách cung kính.

Đây là tài liệu gốc, Lệ Cảnh Minh nhìn nét chữ quả nhiên là của Thẩm Tri Ý, trên đó còn có dấu vân tay.

Anh nhanh chóng lướt qua những dòng chữ trên bản thỏa thuận, cùng với từng dòng chữ trong tầm mắt, anh càng siết chặt trang giấy hơn.

Sao Thẩm Tri Ý có thể ký thỏa thuận bán thân kiểu này được chứ? Để giúp Thẩm Tu Lễ trả hết số tiền mười triệu tệ mà cô đã đồng ý ngủ cùng Trần Gia Hành một đêm!

Trần Gia Hành thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy bản thỏa thuận. Gã không dám chắc bản thỏa thuận này sẽ có tác dụng lớn đến mức nào nhưng nhìn sắc mặt của Lệ Cảnh Minh thì có lẽ anh đã tin rồi.

Trần Gia Hành chỉ muốn cứu lấy mạng sống và bộ phận bên dưới của mình.

Lệ Cảnh Minh trầm mặc không nói lời nào, ánh mắt hung tợn nắm chặt tờ giấy thỏa thuận trong tay.

Anh đã đọc nội dung khoảng hai trăm chữ này không biết bao nhiêu lần, càng xem ngọn lửa giận trong lòng càng bùng cháy.

Thẩm Tri Ý, Thẩm Tri Ý, Thẩm Tri Ý! Anh niệm ba chữ này trong lòng, nghiến răng chặt hơn mỗi khi đọc chúng.

“Tổng giám đốc Lệ, do Thẩm Tri Ý tự nguyện nên không liên quan gì đến tôi. Anh có thể tha cho tôi được không? Tôi đảm bảo sau này sẽ không xuất hiện trước mặt anh nữa”.

Lệ Cảnh Minh ngẩng đầu, đôi mắt u ám khiến người khác sợ hãi: “Chỉ có người chết mới không thể xuất hiện ở trước mắt tao”.

“Tổng giám đốc Lệ, tôi sai thật rồi, tôi sai rồi, làm ơn tha cho tôi”, Trần Gia Hành không biết mình sẽ phải đối mặt với điều gì tiếp theo. Gã bị nhấn chìm trong nỗi sợ hãi từng chút từng chút một. Đầu óc của gã tê dại, mất đi năng lực suy nghĩ, chỉ có thể lặp đi lặp lại câu nói tôi sai rồi.

Một câu tôi sai rồi có thể bù đắp tội nghiệp của gã được sao? Mơ đẹp đấy.

Cho dù bản thỏa thuận là do Thẩm Tri Ý tự nguyện ký thì đã sao? Chẳng lẽ những vết thương trên người cô cũng là do chính cô gây ra?

Trần Gia Hành khóc lóc như một con chó khiến người khác hơi buồn nôn. Lệ Cảnh Minh nghĩ đến nỗi đau mà Thẩm Tri Ý phải gánh chịu trong tay gã, lập tức xé nát bản thỏa thuận rồi ném xuống đất, dặn dò cấp dưới: “Kéo đầu hắn lên”.

Nỗi sợ hãi đến từ những điều mình không biết. Còn khi đôi mắt bị che mờ trong bóng tối, không còn nhìn thấy gì thì nỗi sợ hãi sẽ lên đến cực điểm.

Trần Gia Hành khóc lóc không ngừng, tiếp đó cơ thể của gã trở nên lạnh lẽo. Ngay cả một tiếng kêu thảm thiết cũng không thốt lên được đã ngất lịm đi.

Máu rơi xuống đất thành một đường uốn lượn, mùi máu tanh xung quanh càng nồng nặc.

“Tổng giám đốc Lệ, có cần đánh thức hắn không?”

Trần Gia Hành choáng váng đến mức khó có thể tỉnh lại nữa, Lệ Cảnh Minh lắc đầu: “Bỏ vào bao tải, tìm ngõ hẻm nào đó rồi vứt đi”.

So với cái chết, điều khiến con người ta đau đớn hơn là sống không bằng chết. Anh muốn Trần Gia Hành sống, để gã sống một cuộc sống đau đớn tột cùng khi nhìn thấy những thứ trong tay gã dần dần biến mất từng thứ một, đây chính là kết cục của việc gã làm hại Thẩm Tri Ý.

“Dọn dẹp nơi này cho sạch sẽ”, Lệ Cảnh Minh đứng dậy, giẫm lên những mảnh giấy vụn trên mặt đất.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.