Phượng Kinh Thiên

Chương 230: Muốn bảo vệ ngươi (3)



Lam Vân điềm nhiên như không rũ mắt xuống, đồng thời thu hết những biểu cảm dù nhỏ nhất trên khuôn mặt của hai người vào đáy mắt. Thật là một chuyện thú vị, lúc mới nhìn thấy vị công chúa nước Chu này, nhìn thấy ánh mắt bình tĩnh cam chịu số mệnh của nàng ta, Lam1Vân cảm thấy rất kinh ngạc, thế nhưng bây giờ nàng cũng không cho là như vậy nữa.

Nàng đột nhiên cảm thấy mọi việc dường như dần trở thú vị hơn rồi! Con gái khi đã rơi vào lưới tình thường sẽ điên cuồng bất chấp tất cả, vậy mà vị công chúa của nước Chu này lại8dùng lí trí chiến thắng được tình cảm. Một người con gái như vậy, nếu như chưa động chân tình thì cũng không có gì kỳ lạ, nhưng nếu đã động chân tình rồi mà vẫn có thể khắc chế được, điều này này làm nàng thấy rất… kính nể!

Đội quân xuất giá cộng thêm với đội quân2đón dâu ở phía trước, tầng tầng lớp lớp hành quân ra khỏi Bình Sơn Quan.

Chu Lam Nhi vén khăn voan trùm đầu lên rồi lại kéo chiếc rèm liên kiệu ra, ánh mắt đầy quyến luyến nhìn về phía biên thành nước Chu phía xa xa.

“Công chúa.” Tiểu Đậu quỳ ở một bên, vẻ mặt lo sợ4không yên. Bọn họ đã ra khỏi cửa thành, mặc dù họ vẫn còn ở trên lãnh địa của nước Chu, nhưng trên thực tế bọn họ đã rời khỏi nước Chu rồi, thực sự không còn ở nước Chu nữa rồi, có lẽ cũng không có khả năng quay trở lại nữa.

Chu Lam Nhi thu hồi tầm mắt, hoảng hốt ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, ánh dương rực rỡ trên bầu trời cao xanh thăm thẳm.

Trời, không ngắm chung một khung trời. Đất, không sống cùng một mảnh đất. Còn người, cũng chẳng phải là người ấy nữa rồi.

Sau khi tiến vào biên giới nước Sở, đêm cũng đã khuya. Lúc tiến vào thành Đồng Quan, cũng đã là nửa đêm canh ba, đợi sau khi sắp xếp mọi việc thỏa đáng xong thì sắc trời cũng gần sáng rồi.

Trong phòng mới, Chu Lam Nhi quan sát tứ phía, lúc ánh mắt dừng trên chiếc giường hoa lệ kia thì trái tim nàng bỗng run rẩy trong vô thức. Mặc dù trời đã gần sáng, mặc dù nàng còn chưa bái đuờng, thế nhưng nàng đã gả cho người ta rồi, đã là Chiến vương phi rồi.

“Xem ra cũng không còn sớm nữa, vương phi, xin hãy nghỉ ngơi.” Sau khi cung kính hành lễ, hai vị ma ma mới mang theo chúng thị tỳ lùi xuống.

Chu Lam Nhi trong lòng vốn run rẩy lúc này mới dần thả lỏng được một chút.

Ánh mắt Tiểu Đậu bỗng sáng bừng lên: “Công chúa, người nọ sẽ không đến đâu, để nô tỳ hầu hạ người nghỉ ngơi.”

Cùng lúc đó, ở một sương phòng khác, Lam Vân đang chuẩn bị đi ngủ thì Sở Tuyệt lại tiến vào.

“Nếu như vương gia có chuyện muốn nói xin hãy để ngày mai, tiểu tăng muốn nghỉ ngơi.”

Sở Tuyệt cũng không quan tâm lời cự tuyệt của hắn mà trực tiếp ngồi xuống bàn, lạnh nhạt nói: “Chúng ta nói chuyện một chút đi.”

Lam Vân nhíu mày, nhìn qua Sở Tuyệt đã yên vị trên ghế, chỉ đành bước qua đó ngồi xuống phía đối diện. Nàng cầm lấy chiếc ly trên bàn, rót nước rồi bưng ly nước bằng hai tay, không uống cũng không lên tiếng.

Đôi mắc sắc bén của Sở Tuyệt như sao mờ trong đêm đông, như ẩn như hiện, nóng rực nhìn chăm chú vào Lam Vân. Thế nhưng, hắn cũng chẳng lên tiếng, dường như đang cố gắng kiềm chế cảm xúc của bản thân.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Lam Vân khẽ nhíu mày, toàn thân đều nổi cả da gà. Sở Tuyệt ấy vậy mà lại dùng ánh mắt chăm chú như vậy để nhìn nàng, thực sự vô cùng phản cảm. Hắn phải biết rằng, nàng bây giờ là một người đàn ông.

“Vương gia nhìn chằm chằm tiểu tăng, lại không lên tiếng, đến cuối cùng là vì điều gì?”

Sở Tuyệt hít sâu một hơi rồi nói: “Ở lại Đồng Quan đi.”

Lam Vân rũ mắt: “Tiểu tăng đã trả lời vương gia rồi.”

“Ngươi nhất định phải ở lại Đồng Quan.” Sở Tuyệt gằn giọng nói. Hắn không thể để cho Lam Vân trở lại Kinh thành được. Trước tiên không bàn về những điều khác, chỉ tính riêng tâm tư của hoàng huynh thì hắn đã không thể ngồi yên không để ý được rồi.

“Nhất định? Vương gia là đang ra lệnh cho tiểu tăng sao?” Động tác nâng ly trà lên của Lam Vân dừng lại, chậm rãi ngẩng đầu, khuôn mặt nàng vẫn luôn bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng.

“Lam Vân, bản vương không phải đang nói đùa, ngươi thật sự không thể trở về Kinh thành được nữa.”

Lam Vân lạnh lùng nhìn hắn: “Tại sao?”

Sở Tuyệt trầm mặc, tại sao ư? Hắn có thể nói hoàng huynh cũng có tâm ý không nên có với Lam Vân hắn hay sao?

“Vương gia nếu đã không còn gì để nói, tiểu tăng không thể tiếp ngài nữa. Nếu vương gia thấy thích gian phòng này, tiểu tăng sẽ qua phòng khác, phòng này nhường lại cho vương gia vậy.” Nói xong, Lam Vân cũng không đợi hắn có bất kỳ phản ứng gì, đặt ly nước trong tay xuống, sau đó đứng đậy đi ra ngoài.

Đột nhiên, Lam Vân lại bị Sở Tuyệt nắm chặt lấy tay nên buộc phải dừng bước, chậm rãi quay đầu lại nhìn Sở Tuyệt, gương mặt nàng đột nhiên trầm xuống, đôi mắt tuyệt đẹp bị bao phủ bởi một tầng băng lạnh cùng giận dữ. Trong lòng nàng thực sự rất bực tức, nhưng lý trí của nàng vẫn còn.

Sở Tuyệt nhìn đôi mắt băng giá giận dữ của Lam Vân thì chỉ lặng yên. Nhiệt độ cùng sự sắc bén trong mắt Sở Tuyệt vừa rồi cũng từ từ tiêu biến, nhưng hắn cũng không buông tay Lam Vân ra mà ngược lại càng nắm chặt thêm. Hắn nhìn chằm chằm vào Lam Vân, từng câu từng chữ, lời nói rít ra từ kẽ răng lạnh lùng vô cùng: “Ngươi có biết không, huynh ấy không phải bản vương, huynh ấy là vua một nước.”

“Vương gia nói cái gì?” Lam Vân nhíu mày, vừa kinh ngạc lại vừa như không hiểu nên nhìn về phía hắn.

“Lam Vân, huynh ấy không phải là ta. Ta đối với ngươi là động tâm, huynh ấy đối với ngươi dục vọng. Tuổi ngươi còn quá nhỏ lại không am hiểu thế sự, ngươi sẽ không hiểu dục vọng của đế vương là như thế nào đâu?”

Lam Vân lùi về phía sau một bước. Dường như quên mất tay mình đang bị hắn nắm chặt, Lam Vân vừa động đậy thì lại bị Sở Tuyệt theo bản năng càng siết lực bàn tay.

“Ta biết rõ, chuyện ta rung động trước cùng chuyện hoàng huynh nổi dục vọng với ngươi đều là điều cấm kỵ thế gian không cho phép, nhưng ta không có lòng tham, ta chỉ muốn ngươi ở bên cạnh ta. Ta chỉ muốn bảo vệ ngươi, thậm chí ngươi có thể rời đi bất kỳ lúc nào cũng được. Thế nhưng, Lam Vân, ta sẽ không ở Kinh thành lâu dài nên để một mình ngươi ở lại Kinh thành, ta không thể an tâm. Ngươi phải hiểu một khi ngươi trở về, huynh ấy sẽ không để cho ngươi được tự do.”

Lam Vân rũ mắt xuống, nhìn bàn tay như kìm sắt sít sao nắm chặt lấy ống tay áo rộng thùng thình của nàng. Rõ ràng đã cách nhiều lớp quần áo như vậy, lại vẫn cảm nhận được nhiệt độ cùng lực đạo truyền ra từ lòng bàn tay của hắn.

“Vuơng gia trước tiên hãy buông tay tiểu tăng ra đã.”

Sở Tuyệt cau mày, lực đạo trên tay trong bất giác lại tăng thêm, tựa hồ chỉ có nắm chặt như vậy, Lam Vân mới không buông tay hắn mà rời đi.

Lam Vân cắn răng: “Người làm ta đau.” Hắn là cối xay thịt sao? Sao lại vô thức tăng lực, nếu mà còn tiếp tục như vậy nữa, xương cốt nàng đều sẽ bị hắn bóp nát mất.

Lúc này, Sở Tuyệt mới phát hiện bản thân đã dùng lực quá lớn làm Lam Vân sắp không chịu được nữa rồi. Gương mặt Sở Tuyệt lộ vẻ xấu hổ, bàn tay nóng như bị lửa đốt nắm chặt lấy cổ tay Lam Vân nhanh chóng buông ra, lòng bàn tay dường như còn lưu lại chút mềm mại. Trên người Lam Vân luôn có một loại khí chất không tên, dễ dàng làm cho mọi người xem nhẹ việc hắn chỉ mới mười bốn tuổi, xem nhẹ chuyện thân thể hắn mảnh mai, yếu đuối.

“Ta… đưa tay ta xem một chút.” Dưới tình thế cấp bách, Sở Tuyệt tiến lên một bước rồi lại cầm tay Lam Vân lên lần nữa, không giải thích gì mà vén ống tay áo của Lam Vân lên mà xem xét cổ tay hắn.

Lam Vân thừ người ra trong chốc lát, đến khi tỉnh táo lại muốn kéo tay về thì phát hiện lực của người này căn bản khiến nàng không thể cử động.

Hai hàng lông mày của Sở Tuyệt nhíu chặt lại: “Có chút sưng đỏ rồi, xin…” Lời nói của hắn lí nhí trong miệng, bởi vì nhìn gần, hắn mới phát hiện tay Lam Vân lại đẹp như thế, mảnh mai mềm mại, ngón tay mảnh khảnh. Mặc dù nước da tương đối ngăm sạm, nhưng không hiểu tại sao lại khiến hắn không thể rời mắt được mà mê muội ngắm nhìn đôi tay ấy, bàn tay thậm chí vô thức vuốt ve, ngón tay chạm đến mu bàn tay trơn nhẵn mịn màng.

Lam Vân khẽ cứng đờ, ra sức rút tay về nhưng vẫn bất động như trước, trong đầu thầm rủa một câu, ánh mắt chuyển sang lạnh lẽo: “Buông ra.”

Sở Tuyệt ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt không còn bình tĩnh nữa.

Lam Vân lạnh lùng gọi: “Sư huynh.”

Pháp Không ngồi thiền trên chiếc sạp giường nhỏ ngoài phòng đứng dậy. Vào khoảng khắc Pháp Không bước vào phòng, tâm trí Sở Tuyệt đấu tranh dữ dội nhưng vẫn là buông bàn tay đang nắm ra. Hắn không phải sợ Pháp Không võ công cao cường, mà là không muốn khiến Lam Vân tức giận.

Lam Vân lạnh lùng đưa mắt nhìn Sở Tuyệt một cái rồi quay người bước ra ngoài: “Nếu vương gia đã thích căn phòng này, chúng ta đi phòng khác. Còn nữa, về sau chỉ cần có vương gia ở cạnh đệ, sư huynh không được phép rời đi.”

Pháp Không nhìn Sở Tuyệt, cúi người với hắn rồi nối gót theo sau Lam Vân rời đi.

Sở Tuyệt nhìn bóng lưng hai người, dường như bất giác cúi đầu, ngơ ngẩn nhìn bàn tay mình, trong lòng run sợ. Bởi vì vừa nãy, hắn vậy mà lại muốn ôm Lam Vân vào lòng, muốn…

Chuyện hắn kích động không phải là giả, nhưng mà hắn vẫn luôn cho rằng bản thân chỉ là rung động, suy cho cùng hắn cũng không có cách nào tưởng tượng cảnh tượng hai tên đàn ông nắm tay nhau. Nhưng mà ngay lúc nãy, hắn cảm thấy chỉ cần là Lam Vân, hắn không những không cảm thấy chút phản cảm nào mà ngược lại còn muốn nhiều hơn!

Lẽ nào hắn không chỉ rung động, mà còn nổi lên dục vọng?


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.