Quý Phi Lúc Nào Cũng Muốn Được Lười Biếng

Chương 108: 108: Lưỡng Bại Câu Thương



Trước mặt Tiêu Hề Hề đặt một bát trái cây đựng đầy quýt vàng, bên cạnh đó còn có một ít vỏ quýt.

Trong không khí tràn ngập hương vị ngọt thanh.

Lạc Thanh Hàn ngồi xuống đối diện nàng.

“Lời vừa rồi nàng đã nghe được?”
Tiêu Hề Hề một bên lột quả quýt một bên trả lời: “Vâng.


“Có điều gì muốn nói không?”
Tiêu Hề Hề suy nghĩ một lúc mới nói: “Có người muốn nhìn người cùng Đại hoàng tử tranh đấu để lưỡng bại câu thương.


“Vì sao nghĩ vậy?”
“Trực giác.


Lạc Thanh Hàn nghe vậy, lại hỏi: “Nàng cảm thấy là người nào muốn nhìn chúng ta lưỡng bại câu thương?”
“Rất nhiều người.


Đáp án này làm Lạc Thanh Hàn rơi vào trầm mặc.

Quả thật có rất nhiều người hy vọng hắn chết, trong đó không thiếu người thân của hắn.

Thái Tử chi vị đem hắn nâng hắn lên thành một người trên vạn người, song cũng cướp đi rất nhiều thứ quý giá của hắn.

||||| Truyện đề cử: Thần Y Ở Rể |||||
Một miếng quýt đưa tới bên miệng hắn.

Tiêu Hề Hề hỏi: “Điện hạ ăn không? Rất ngọt đó.


Lạc Thanh Hàn há miệng, cắn miếng quýt, vị thanh ngọt tràn trong miệng, quả thật rất ngọt.

Vị ngọt ý xua tan những tầng mây mù trong lòng hắn, khiến tâm tình hắn có chút tốt lên.

Tiêu Hề Hề hỏi: “Người muốn ăn nữa không ạ?”
“Có.


Không biết vì sao, Thái Tử điện hạ lúc này một ngón tay cũng không muốn nhúc nhích, ngay cả ăn quýt cũng cần người đút cho.

Tiêu Hề Hề cứ như vậy tách từng miếng quýt một đút cho hắn.

Chờ hắn nói được rồi, nàng lúc này mới xoa xoa tay, mặt khác cầm lấy một quả quýt, bóc cho chính mình ăn.

Lạc Thanh Hàn nâng lên chung trà, nhấp một ngụm, nước trà hòa cùng vị ngọt của quýt trong miệng.

Bất chợt hắn hỏi.

“Có phải nàng thấy ta đáng thương đúng không?”
Tiêu Hề Hề ngẩng đầu nhìn hắn, vẻ mặt không dám tin nói: “Người mỗi bữa cơm có thể ăn hai mươi nói, nếu người cảm thấy đáng thương như vậy, ta đây một bữa chỉ có thể ăn vài món, chẳng phải vẫn sống sót đấy thôi?!”
Lạc Thanh Hàn: “! “
Dẫu vậy, nghe còn rất có đạo lý.

Tiêu Hề Hề bóc xong vỏ quýt, nhét toàn bộ vào trong miệng, ăn ngon lành.

Lạc Thanh Hàn cảm thấy cần phải biện bạch một chút: “Ta hiện tại một bữa cũng chỉ có năm món ăn với một canh.


Tiêu Hề Hề nuốt xuống quả quýt, rầm rì nói: “Chờ người trở về không phải có hai mươi món đó sao?”
“Đó là lão tổ tông định ra cung quy, ta không thể sửa.


“Cũng không ai bảo người sửa, là chính điện hạ trong lòng không bỏ xuống được.


Lạc Thanh Hàn trầm mặc.

Đúng là do chính hắn không bỏ xuống được, không muốn những những thứ quý giá đó mất đi.

Tiêu Hề Hề lại cầm lấy một quả quýt nữa, vừa bóc vỏ vừa nói thầm: “Nếu ta là điện hạ, mỗi bữa có thể ăn hai mươi món, chắc chắn sướng lên mây.


Lạc Thanh Hàn: “Nhưng nàng sẽ phải trả giá.


“Trên đời này có cái gì là không cần trả giá chứ? Người ra cửa mua đồ ăn, còn phải trả tiền, quan trọng là người thấy có đáng giá hay không?”
Lạc Thanh Hàn suy nghĩ tình cảnh của mình hiện tại: “Ta cũng không biết có đáng giá hay không, ta cũng chưa từng suy nghĩ qua chuyện này, dù sao ta không có quyền lựa chọn.


“Hai mươi món ăn đều đã đặt tới trước mặt điện hạ, người sao có thể không có quyền lựa chọn? Người chỉ cần nói một câu, còn không phải muốn ăn cái gì là ăn cái đó sao? Vô cùng thoải mái ấy chứ!”
Lạc Thanh Hàn nghĩ thầm mình thật là hồ đồ, lại cùng một kẻ tham ăn này tranh cãi, hai người nãy giờ không khác gì ông nói gà bà nói vịt.

Thường công công tiến vào bẩm báo.

“Điện hạ, Thiếu phó cùng Thiếu bảo tới.


“Cho bọn họ vào.


Thiếu phó cùng Thiếu bảo mang tới một ít quần áo, đều là trang phục của người bình thường, mặt khác còn có giấy đi đường, ngân phiếu, lương khô cần dùng trên đường.

Đây đều là để Thái Tử cải trang nam hạ.

Bọn họ mang đến, lại nhìn tên hại nước hại dân gian nịnh Tiêu Tây kia liếc mắt một cái, lo lắng sốt ruột mà rời đi.

.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.