Quý Phi Lúc Nào Cũng Muốn Được Lười Biếng

Chương 119: 119: Nhận Chủ



Lạc Thanh Hàn ngán ngẩm nhìn tiểu nha đầu sắp tới sẽ nuôi heo này.
Hắn lạnh nhạt nói: “Tiêu Tây mua ngươi, về sau đi theo nàng ấy.”
Hạnh Nhi nhớ kỹ tên Tiêu Tây trong lòng, nàng cung kính khấu đầu trước người tên Tiêu Tây kia, xem như chính thức nhận chủ.
Lúc này Tiếu Nam tiến lên một bước, cung kính nói: “Thiếu gia, hôm nay thuộc hạ cùng Hạnh Nhi đến nhà biểu thúc của nàng, đụng phải một đám nha dịch tới bắt Hạnh Nhi, bị thuộc hạ đuổi đánh chạy mất.”
Lạc Thanh Hàn đối việc này không chút để ý, mí mắt cũng không hề nâng lên.

Tiếu Nam lại nói tiếp: “Xong việc thuộc hạ hỏi Hạnh Nhi, mới biết được bọn nha dịch vì sao phải bắt nàng, việc này liên quan đến Dương huyện lệnh.”
Lạc Thanh Hàn rốt cuộc cũng có chút hứng thú: “Chuyện gì?”
Tiếu Nam nhìn về phía Hạnh Nhi, ý bảo nàng tự mình nói.
Hạnh Nhi kỳ thật có điểm sợ hãi trước vị thiếu gia cao lãnh này, khi hắn nhìn về phía nàng, nàng theo bản năng rụt người về phía sau.
Nàng lấy hết can đảm run giọng mở miệng: “Ta, ta bị biểu thúc cùng biểu thẩm đánh ngất bán cho huyện nha, đến khi ta tỉnh lại thì thấy bị nhốt ở địa lao.

Ở bên trong địa lao, ngoài ta ra, còn có mười mấy nữ hài tử, các nàng cũng tầm với tuổi ta.”
Lạc Thanh Hàn: “Các ngươi cũng đều là bị bán tiến huyện nha?”
“Không phải, các nàng ấy chỉ có một vài người là bị bán vào, đại bộ phận đều là bị lừa gạt tới.”
Lạc Thanh Hàn lập tức nhớ tới chuyện mất tích trong thành gần đây.
Hắn hỏi: “Bên trong huyện nha có nhiều đứa trẻ nhỏ như vậy không?”
Hạnh Nhi suy nghĩ một lúc rồi nói: “Ta chỉ biết trong phòng giam của ta có mười lăm mười sáu người, trong các phòng khác còn bao nhiêu ta cũng không biết.”
Lạc Thanh Hàn: “Ngày hôm qua ngươi làm cách nào chạy thoát được?”
“Nha dịch chọn lấy bốn người từ phòng giam của ta kêu đi, nói là muốn chúng ta hầu hạ một vị khách quý, là một lão đạo sĩ.”
“Lão đạo sĩ?”
Hạnh Nhi vừa hồi tưởng lại, một bên tiếp tục nói: “Lão đạo sĩ là do Dương huyện lệnh mời đến tòa Thượng Tân, nghe nói là muốn giúp Thái Tử tổ chức nghi thức cầu mưa, Dương huyện lệnh rất tôn sùng vị kia đạo sĩ kia, liên tiếp kêu chúng ta rót rượu gắp đồ ăn cho lão.

Lão đạo sĩ nói phải cho hắn sờ gân cốt, tay hắn ở trên người ta làm loạn, ta kinh sợ, đẩy hắn một cái, ma ma bên cạnh lập tức cho ta một bạt tai, còn mắng ta bằng những lời khó nghe.

Bọn họ cảm thấy ta không biết điều, kêu nha dịch đem ta đưa về lao trung, trên đường ta tranh thủ lúc nha dịch không chú ý chạy thoát.

Ra khỏi huyện nha ta cũng vừa lúc gặp được Nhiếp công tử, may mắn được ngài cứu, bằng không ta khẳng định sẽ bị bọn họ bắt trở về.”
Nàng đem tất cả những chuyện mình còn nhớ rõ nói ra, kể cả những việc khủng khiếp nàng phải trải qua.
Lạc Thanh Hàn hỏi: “Ngươi biết lai lịch đạo sĩ kia không?”
Hạnh Nhi lắc đầu: “Ta không biết.”
Nàng dừng một chút, như là nhớ ra cái gì, lại bổ sung một câu: “Ta nghe bọn họ nhắc tới Huyền Môn, hình như đạo sĩ kia là từ Huyền Môn tới.”
Huyền Môn?
Lạc Thanh Hàn theo bản năng mà cúi đầu nhìn nữ nhân bên cạnh.
Lúc này Tiêu Hề Hề còn đang ngủ say, hoàn toàn không có ý muốn tỉnh lại.
Khi Lạc Thanh Hàn suy tư một lúc vì sao Huyền Môn phải nhúng tay vào chuyện này, liền nghe thấy dưới lầu truyền đến một trận ồn ào.
Tiếu Nam lập tức đi ra cửa xem xét tình hình.
Một lát sau hắn trở lại trong phòng, sắc mặt tối sầm.
“Thiếu gia, dưới lầu có rất nhiều tên đầu trâu mặt ngựa cùng nha dịch, trong đó có mấy người từng đối mặt với thần, chính là những kẻ sáng nay muốn cướp Hạnh Nhi bị thuộc hạ đuổi đánh chạy đi.”.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.