Quý Phi Lúc Nào Cũng Muốn Được Lười Biếng

Chương 127: 127: Gọi Nàng Dậy



Lạc Thanh Hàn xoay người trở lại trong phòng, đi đến bên cạnh giường.

Lúc này Tiêu Hề Hề còn đang ngủ khò khò.

Tư thế ngủ của nàng thật xấu, chăn bị ôm trong ngực thành một đống, chân bên phải chìa ra ngoài, ống quần kéo lên tận đầu gối, để lộ cẳng chân trắng nõn mảnh khảnh, bàn chân nhỏ nhắn ở chỗ mép giường, đầu ngón chân thỉnh thoảng động đậy khe khẽ.

Bộ dạng này, không biết là đang câu dẫn ai?
Lạc Thanh Hàn ngồi bên giường, cào nhẹ vào lòng bàn chân nàng.

Tiêu Hề Hề:!
Nàng bừng tỉnh từ trong mộng, như chú cá mặn đột ngột bật dậy.

Đôi mắt tròn mở to, gương mặt nhỏ đầy vẻ hoảng sợ.

“Ngươi- ngươi- ngươi- ngươi- ngươi làm gì?!”
Lạc Thanh Hàn lúc này đã buông chân nàng ra, vẻ như không có việc gì nói: “Gọi nàng dậy.


Tiêu Hề Hề rụt chân về trong chăn, ủy khuất nói: “Ngài cũng không nên cào chân ta như vậy.


Bàn chân chính là tử huyệt của nàng, chạm vào một chút, nàng sẽ bị ngứa không chịu được.

Lạc Thanh Hàn thản nhiên nhìn nàng: “Trước ta nhéo mặt nàng, nàng nói không được, ta hiện tại chạm chân nàng, nàng cũng nói không được, nàng nói xem, trên người nàng có chỗ nào có thể cho ta chạm vào không?”
Tiêu Hề Hề suy nghĩ nửa ngày, sau đó chìa ra một ngón tay.

Lạc Thanh Hàn: “Có thể chạm vào ngón tay?”
Tiêu Hề Hề: “Không phải ngón tay, là móng tay.


Lạc Thanh Hàn: “! “
Tiêu Hề Hề: “Tóc cũng được.


Lạc Thanh Hàn quyết định bỏ qua đề tài khả năng sẽ làm hắn tức chết.

Hắn trực tiếp vươn tay nhéo mặt nàng: “Đừng lèo nhèo nữa, nhanh rời giường đi, có việc cho nàng làm.


Tiêu Hề Hề lập tức phản bác: “Tay ngài vừa mới sờ qua chân ta!”
Lạc Thanh Hàn cười cười nhìn nàng: “Ta còn không ghét bỏ nàng, nàng ngược lại ghét bỏ chính mình sao?”
Tiêu Hề Hề lầm bầm hai tiếng, vươn tay lấy quần áo, lần lượt mặc lên người.

Bị Thái Tử điện hạ vừa rồi làm phiền một phen như vậy, nàng hiện tại một chút buồn ngủ cũng không có, trong chốc lát đã mặc quần áo cùng giày dép chỉn chu.

Đã qua nửa đêm nàng cũng lười chải đầu, trực tiếp dùng dây buộc tóc tùy tiện búi tóc lên, vậy là hoàn thành.

Lạc Thanh Hàn hỏi: “Người Huyền Môn các nàng người thường xuyên ra ngoài không?”
Tiêu Hề Hề ngồi xổm bên cạnh rương tìm kiếm đồ ăn, nghe vậy động tác ngưng lại.

“Ngài gặp người của Huyền Môn?”
Lạc Thanh Hàn: “Huyện nha có một lão đạo sĩ tự xưng là người trong Huyền Môn người trong, đạo hào là Thiên Sơn cư sĩ.


Hắn đem chuyện Thiên Sơn cư sĩ cùng Dương huyện lệnh nói qua một lần.

Tiêu Hề Hề rốt cuộc cũng tìm được một bịch củ cải khô.

Nàng mở bọc ra, ngửi ngửi mùi hương, vẻ mặt tươi cười hạnh phúc.

Lạc Thanh Hàn nhíu mày: “Qua nửa đêm rồi nàng còn ăn gì nữa?”
Tiêu Hề Hề ném một miếng củ cải làm vào trong miệng, nhai răng rắc, mơ hồ nói: “Vốn dĩ đêm ta không ăn gì, là do ngài đánh thức ta dậy, ta tỉnh dậy sẽ đói, đói bụng thì phải phải ăn cái gì đó.


“Nói như vậy hết thảy đều là ta sai?”
“Không có không có, ngài là Thái Tử, thân phận tôn quý, ngài sao có thể sai được? Dù cả thế giới này sai, ngài cũng không thể sai.


Lạc Thanh Hàn: “! “
Nàng nịnh bợ cũng nên tận tâm một chút chứ?
Tiêu Hề Hề ăn vài miếng củ cải xong, mới bắt đầu nói về chuyện của Huyền Môn.

“Huyền Môn cũng không phải chỉ có mỗi ta xuống núi, nhưng theo ta được biết, trong Huyền Môn không có ai tên là Thiên Sơn cư sĩ.

“.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.