Quý Phi Lúc Nào Cũng Muốn Được Lười Biếng

Chương 135: 135: Giải Oan



Thường công công nhìn thấy trên bàn mấy hột lê nằm lăn lóc, cẩn thận thu dọn thật sạch sẽ, còn sai người mang lên chút thức ăn.

Hạnh Nhi tưởng rằng Tiêu Tây tự tiện ăn sạch đồ ăn Thái Tử điện hạ sẽ bị trách phạt, kết quả không những không trách phạt, Thái Tử điện hạ ngay cả hỏi cũng không có một câu.

Giống như thức ăn này vốn là chuẩn bị cho Tiêu Tây vậy.

Hạnh Nhi đi theo Thường công công rời khỏi phòng.

Thường công công cười tủm tỉm hỏi: “Ngươi tên Hạnh Nhi đúng không?”
Hạnh Nhi vội vàng đáp: “Dạ vâng.”
“Tiếu Nam đã nói cho ta biết chuyện của ngươi, nếu Tiêu Tây đã thu nhận ngươi, về sau ngươi là nô tỳ của Tiêu Tây.

Tiêu Tây thân phận đặc thù, ngươi ở bên cạnh hầu hạ cần phải hiểu quy củ.”
“Vâng, xin nhờ công công chỉ điểm ạ.”

Thường công công gọi tới một cung nữ, bảo cung nữ đó mang theo Hạnh Nhi đi làm quen một chút, thuận tiện học thêm quy củ.

Hạnh Nhi đi theo cung nữ kia rời đi.

Nhiếp Trường Bình tự mình dẫn người đi tới địa lao của huyện nha một chuyến, đem thả bọn trẻ trong đó ra, đồng thời cho người đi thông báo các đình trưởng tới đón.

Người nhà của đám trẻ tụ tập trước cửa huyện nha, khi nhìn thấy hài tử nhà mình, bọn họ đều xúc động khóc lóc không thôi.

Bọn họ biết được là Thái Tử điện hạ cho người cứu con nhà mình, tất cả đều chạy tới trạm dịch, đồng loạt quỳ lạy tạ ơn.

Trước kia ở trong lòng bọn họ, Thái Tử điện hạ chỉ là một người có chức tước xa xôi không thể với tới.

Nhưng hiện tại, Thái Tử điện hạ là ân nhân của họ, tất cả đều từ tận đáy lòng cảm kích hắn!
Lạc Thanh Hàn nhân cơ hội cho tuyên bố một việc khác.

Hắn muốn ngày mai thẩm vấn Dương Khai Quang cùng Kim Điển Sử cùng một đám quan lại!
Nếu trong thành ai có oan khuất, đều có thể đi tới trước huyện nha báo án, bất luận có mẫu đơn kiện hay không, chỉ cần có thể đưa ra nhân chứng vật chứng, Thái Tử đều sẽ giải oan cho bọn họ!
Dân chúng trong thành nghe vậy, đem việc này báo cho bạn bè thân thích.

Vốn ban đầu, có vài người nghe nói thế liền khịt mũi coi thường, cảm thấy chỉ là đám quan lại đang bao che cho nhau, Thái Tử điện hạ không có khả năng sẽ vì đám bình dân bọn họ đi xử lý bọn quan lại.

Nhưng sau khi bọn họ biết được Thái Tử điện hạ cứu những đứa trẻ mất tích đó, bài xích trong lòng bọn họ đối với hắn đã giảm đi rất nhiều.

Thái Tử vừa đến Cam Cốc đã vì các bá tánh làm một đại án, có lẽ, hắn nói vì các bá tánh giải oan là sự thật.

Đêm đến, có rất nhiều người mất ngủ.

Bọn họ đều đang cân nhắc ngày mai trên công đường nên nói như thế nào? Đối mặt Thái Tử điện hạ nên hành lễ ra sao?
Sáng sớm hôm sau, rất nhiều người tụ tập lại trước cửa huyện nha.

Trong có nhiều người là tới xem náo nhiệt, song cũng có những người thật sự tới cáo trạng.

Đại môn huyện nha chậm rãi mở ra.

Song dân chúng không có ai dám lên trước.

Mọi người đều có chút do dự, không dám làm người đi đầu tiên.

Cuối cùng có một bà lão tóc bạc trắng tiến lên.

Bà được nhi tử dìu đi, bước chậm đi vào huyện nha.

Lạc Thanh Hàn ngồi ngay ngắn ở trên công đường, bên trái là Thiếu phó, bên phải là Thiếu bảo.

Bà lão run rẩy quỳ xuống.

“Dân phụ Diệp Lưu, cáo trạng Dương huyện lệnh giết cháu ngoại ta một nhà bốn người!”
Lạc Thanh Hàn bảo bà đem ngọn nguồn sự tình kể ra.

Hai năm trước có một thư sinh bởi vì không phục phán quyết của Dương huyện lệnh, muốn thượng kinh cáo trạng, kết quả người còn chưa xuất phát, cả gia đình bốn người đã bị thiêu chết ở trong nhà.

Người đang cáo trạng chính là bà ngoại của vị thư sinh kia
Bà quỳ rạp xuống đất, nước mắt không người tuôn rơi.

“Suốt mấy năm nay, dân phụ mỗi đêm cơ hồ đều mơ thấy nữ nhi cùng cháu ngoại ở trong biển lửa cầu cứu, chúng là bị chết oan uổng, khẩn cầu Thái Tử điện hạ trả cho chúng một cái công đạo!”.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.