Quý Phi Lúc Nào Cũng Muốn Được Lười Biếng

Chương 68: 68: Tiếng Ca



Ở Thanh Ca Điện, Tiêu Hề Hề tùy tiện ngồi khoanh chân trên đệm mềm, tay phải chống mặt, mí mắt cứ dần dần sụp xuống.

Bảo Cầm đứng ở cửa dài cổ ngóng ra bên ngoài, nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói thầm.

“Thái Tử điện hạ như thế nào còn chưa tới? Chẳng lẽ là có chuyện gì trì hoãn sao?”
Nàng đợi trong chốc lát, vẫn không thể chờ được Thái Tử xa giá.

Nàng quay đầu nhìn Tiêu lương đệ, lại thấy nàng mí mắt đã hoàn toàn khép lại.

Chủ tử nhà nàng lại ngủ gà ngủ gật!
Trời đã tối rồi, Thái Tử còn chưa xuất hiện, chủ tử nhà nàng không những không vội, cư nhiên còn có thể ngủ được?
Thâm tâm rốt cuộc là có bao nhiêu cứng rắn vậy?!
Bảo Cầm vẻ mặt đau khổ đi đi lại lại, tức giận nhìn chủ tử nhà mình đang ngủ ngon lành, rất muốn đánh thức nàng, nhưng cuối cùng vẫn là không tàn nhẫn xuống tay, thở phì phì mà xoay người đi.

Một lát sau Bảo Cầm quay lại, trong tay ôm chăn.

Nàng đem chăn nhẹ nhàng đắp trên người Tiêu lương đệ.

Tuy nói hiện tại là mùa hạ, nhiệt độ không khí cũng không thấp, nhưng buổi tối vẫn có chút lạnh, nếu như bị bệnh sẽ không tốt.

Tiêu Hề Hề lông mi run rẩy.

Nàng mở mắt ra, thoáng ngồi thẳng chút, đầu óc còn nửa mộng nửa tỉnh.

Qua một hồi lâu nàng mới phản ứng lại mình ở đâu.

Nàng xoa nhẹ hai mắt, ồm ồm hỏi: “Hiện tại khi nào?”
Bảo Cầm nói: “Đã giờ Tuất ạ.


“Ồ, đã 7 giờ rồi! “
Bảo Cầm dấu chấm hỏi đầy đầu: “Người nói gì ạ?”
“Không có gì,” Tiêu Hề Hề che lại bụng nhỏ, nằm dài trên bàn.

“Ta đói, khi nào có thể ăn cơm chiều vậy?”
Bảo Cầm đau lòng không chịu được, ôn nhu nói: “Người chờ một chút, Thái Tử điện hạ hẳn là đang tới đây.


Tiêu Hề Hề rầm rì: “Thái Tử không nói đêm nay sẽ đến Thanh Ca Điện, vạn nhất hắn không có tới làm sao bây giờ?”
“Hẳn là sẽ không, Thái Tử mấy ngày nay đều là qua đêm ở Thanh Ca Điện, bữa tối cũng dùng ở đây, như vậy điện hạ đêm nay cũng sẽ đến, có lẽ là có chuyện gì trì hoãn, không bằng nô tỳ cho người đi hỏi thăm một chút?”
Tiêu Hề Hề đói bụng, hữu khí vô lực nói: “Đi nhanh về nhanh.


“Dạ.

Bảo Cầm xoay người đi ra ngoài, gọi tới một tiểu thái giám nhanh nhẹn.

“Thanh Tùng, ngươi đi tìm hiểu, xem Thái Tử điện hạ lúc này ở đâu, đêm nay có tới Thanh Ca Điện hay không?”
Thanh Tùng gật đầu, nhanh như chớp mà chạy ra khỏi Thanh Ca Điện.

Hắn chạy đi chưa được bao xa, liền nhìn thấy Thái Tử xa giá, hắn đang muốn tiến lên hành lễ, lại bỗng nhiên nghe được cách đó không xa truyền đến tiếng ca của nữ nhân.

Hắn không khỏi bước chân ngưng trệ.

Không chỉ là Thanh Tùng, cách đó không xa Lạc Thanh Hàn cũng nghe được tiếng ca.

Tiếng ca kia làn điệu ôn nhu uyển chuyển, ca từ đều không phải là Thịnh Kinh nhã ngôn thường thấy, mà là phương ngôn ở Trần Lưu quận, lời tinh tế mềm mại, giai điệu cũng vô cùng êm tai.

Lạc Thanh Hàn không khỏi nghe đến xuất thần.

Hồi mẫu phi hắn còn sống, hắn từng nghe nàng xướng một đoạn nhỏ này.

Khi đó hắn còn quá nhỏ, không nhớ được ca từ, chỉ mơ hồ nhớ kỹ giai điệu.

Từ sau khi mẫu phi qua đời, hắn chưa từng nghe qua đoạn nhạc này lần nào nữa.

Nhớ tới mẫu phi đã qua đời, Lạc Thanh Hàn trong lòng xuất hiện muôn vàn suy nghĩ, hắn đi xuống xe liễn, chậm rãi đi tới phía tiếng ca truyền đến.

Từ xa Thanh Tùng thấy thế, trong lòng thầm kêu không ổn, đây khẳng định là có ả hồ ly tinh cố ý ca hát câu dẫn Thái Tử.

Xem Thái Tử như vậy, chắc là cắn câu rồi.

Thanh Tùng do dự mãi, vẫn là quyết định lặng lẽ theo sau nhìn xem.

Hắn phải biết là hồ ly tinh nào ở đây ca hát?.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.