Trở Về Trước Khi Phu Quân Chết Trận

Chương 96



97.
Triều đình bỗng nhiên hạ chiếu thư muốn xuất binh diệt phỉ, để Kiêu Kỵ binh cùng Thần Dũng binh tiến quân đi Ung Châu, cùng binh lính Ung Châu tiêu diệt thổ phỉ.

Tạ Quyết thân là tướng quân Kiêu Kỵ binh, lần này tất nhiên là lĩnh binh đi Ung Châu.

Lão thái thái biết việc này, sầu đến cơm đều không muốn ăn.

Dù ưu sầu, nhưng cũng không nói không muốn tôn tử đi Ung Châu.

Bà hiểu tôn tử, nếu tôn tử một mực an an ổn ổn ẩn dật ở Kim Đô, cả một đời không có hành động gì thì Vĩnh Ninh hầu phủ sớm muộn sẽ xuống dốc.

Lại nói tôn tử tuổi còn trẻ đã đảm nhận tước vị, còn nắm giữ Kiêu Kỵ binh, nếu công tích không đủ, ngày sau khó được lòng quân tín phục.

Mà hoàng thượng muốn trọng dụng tôn tử, tất nhiên là muốn nhân cơ hội này để hắn lập xuống quân công.

Lão thái thái hiểu những chuyện này, nhưng lại không biết là tôn tử tự nguyện xin đi Ung Châu.

Đời trước Tạ Quyết đã từng đem bản đồ bố cục rừng núi Ung Châu trình lên hoàng thượng, sau đó xin lãnh binh đi Ung Châu, đời này cũng thế.

Chỉ là kết quả không giống nhau.

Tạ Quyết trở lại trong phủ, ước chừng ai cũng biết hắn sẽ lãnh binh đi Ung Châu, cho nên bầu không khí trong phủ có chút trầm lắng.

Trở về Trử Ngọc Uyển, nghe hạ nhân nói chủ mẫu cùng tiểu công tử đều ở sân tổ mẫu, hắn liền để người gọi người trông coi Thanh Trần viện tới.

“ Tình hình của Lục Anh Nương ở trong Thanh Trần viện thế nào rồi? ”. Hắn dò hỏi.

Hầu gia bỗng nhiên hỏi, tỳ nữ do dự một chút, nhưng lập tức nghĩ đến hầu gia là chủ tử trong phủ, trên dưới hầu phủ có chuyện gì có thể giấu diếm được hắn?

Không chừng chuyện đem Lục Anh Nương nhốt lại oe Thanh Trần viện cũng là hầu gia bảo chủ mẫu làm.

Tỳ nữ không dám toan tính, tỉ mỉ trả lời: “ Lục nương tử chẳng biết tại sao mà không chịu ăn đồ phòng bếp đưa tới, mà muốn gạo cùng đồ ăn để tự mình xuống bếp ”

Tạ Quyết điểm điểm ngón tay lên đầu gối, hỏi: “ Tinh thần ra sao? ”

Tỳ nữ cẩn thận suy nghĩ, nói: “ Có chút nghi thần nghi quỷ, chỉ cần tiểu lang quân rời nàng ta một lúc, nàng ta sẽ lo lắng đi tìm tiểu lang quân. Mà càng thêm quái lạ là nửa đêm Lục nương tử thường không ngủ, nô tỳ đi tiểu đêm đi qua viện tử nhiều lần, đều trông thấy Lục nương tử đứng ở cửa sổ trong phòng nhìn nô tỳ, rất là sợ hãi ”

Biện pháp của thê tử đúng là hữu dụng, tối thiểu có thể khiến nàng ta an phận.

Tạ Quyết gật đầu, trầm ngâm chốc lát, tiếp tục phân phó: “ Khoảng thời gian này ta không ở Kim Đô, nhìn chằm chằm nàng ta, có gió thổi cỏ lay liền báo cho chủ mẫu ”

Tỳ nữ đáp một tiếng, sau đó lui xuống.

Sau khi tỳ nữ lui ra, Tạ Quyết lại gọi Đông Mặc cùng Tây Lâm đến, bố trí công việc cho bọn hắn, để đảm bảo ngộ nhỡ lại phát sinh chuyện Anh Nương đời trước vu hãm hắn, cũng có thể xử lý trước tiên.

Ông Cảnh Vũ từ viện tử lão thái thái trở về, nghe hạ nhân nói hầu gia vừa trở về đã gọi tỳ nữ ở Thanh Trần viện tới, sau đó lại gọi Đông Mặc cùng Tây Lâm tới nói chuyện một lúc lâu.

Nàng suy nghĩ một lúc lâu, ước chừng cũng đoán ra được.

Sắc mặt nàng không khỏi nhiều hơn mấy phần ngưng trọng.

Sắc mặt Ông Cảnh Vũ trầm xuống ôm Lan ca nhi về phòng, vào trong phòng mới đem hắn buông xuống.

Vừa xuống dưới, Lan ca nhi liền lao về phía phụ thân.

Tạ Quyết ngồi nghiêm chỉnh trên giường êm đọc sách, thấy thê nhi trở về, cũng để sách xuống, đứng dậy đem Lan ca nhi đang chạy đến bế lên.

“ Thiếp thiếp ~ ”. Âm thanh Lan ca nhi mềm nhũn có thể khiến người ta ngọt đến tận tâm.

Nhìn thấy Lan ca nhi đều không nghĩ tới Tạ hầu như một khối băng, sao có thể sinh ra tiểu hài tử ngoan ngoãn dễ thương như vậy?

Tạ Quyết sờ lên đầu nhi tử, hỏi: “ Hôm nay đi đâu? ”

Lan ca nhi mềm giọng trả lời: “ Tổ* mẫu, ăn tơ tơ ”

(*Bản Trung là “□□”, mình sẽ theo ngữ cảnh chuyển sang thành chữ “tổ” nhé).

Ông Cảnh Vũ giải thích: “ Ở viện tổ mẫu, hắn ăn một chút kẹo ngân ti* ”. Dứt lời, lại nói: “ Nghe nói chàng kêu tỳ nữ ở Thanh Trần viện cùng Đông Mặc Tây Lâm tới ”

(* 银丝糖: Kẹo ngân ti hay kẹo tơ bạc được biết là tên gọi lúc cũ của kẹo râu rồng, được làm bằng kẹo cao su đường. Nhân truyền thống của kẹo râu rồng bao gồm đường cát, đậu phộng, hạt mè và dừa nạo. Nó vốn là một món ăn vặt dân gian truyền thống của Trung Quốc ).

Tạ Quyết nghe vậy, ngước mắt nhìn về phía thê tử.

Hai phu thê đối mắt nhìn nhau, không cần nhiều lời, đều biết đại khái trong lòng đối phương suy nghĩ gì.

Ông Cảnh Vũ tạm thời không mở miệng, để Lan ca nhi ở trong ngực phụ thân hắn một hồi lâu, mới đem hắn ôm lấy: “ Con mới ăn nhiều kẹo ngân ti như vậy, để nhũ mẫu dẫn con đi súc miệng, nếu không răng sẽ đau ”

Lan ca nhi giống như nghe hiểu, nhưng vẫn nghiêng đầu suy nghĩ một chút, quay đầu nhìn về phía cha, sau đó còn nói: “ Răng sẽ đau, cũng muốn thiếp thiếp ”

Giống như đang lưỡng lự giữa răng đau và cha.

Ông Cảnh Vũ nói với hắn: “ Con súc miệng xong rồi trở về, cha vẫn còn ở đây ”

Đem Lan ca nhi dỗ đến chỗ nhũ mẫu, Ông Cảnh Vũ phân phó nhũ mẫu mang Lan ca nhi đi súc miệng, lại dẫn hắn đi viện tử một chút.

Nhũ mẫu đem Lan ca nhi mang đi, trong phòng chỉ còn hai phu thê.

Sắc mặt Ông Cảnh Vũ hơi hờn dỗi trừng mắt nhìn Tạ Quyết một chút, nhếch môi ngồi xuống đưa lưng về phía hắn.

Tạ Quyết đi tới, bàn tay đặt trên vai nàng.

Vai Ông Cảnh Vũ run lên, làm bộ muốn đem tay hắn hất ra.

Nàng thì thầm: “ Chàng cũng bắt đầu an bài thỏa đáng rồi, còn nói với ta cái gì? ”

Tạ Quyết khẽ thở dài một cái, nói với nàng: “ Ta chỉ là không yên lòng, đảm bảo ngộ nhỡ Anh Nương lại một lần nữa trở thành phiền phức của nàng, mới để bọn hắn lưu ý chút ”

Ông Cảnh Vũ nghe vậy, ngược lại ngẩng đầu lên nhìn hắn, cảm thấy phiền muộn: “ Chàng cũng không phải không trở lại, nơi nào có ngộ nhỡ! ”

Nói cho cùng, nàng cũng giống lão thái thái, nàng cũng buồn.

Có ít người sau khi ngã qua một lần, sẽ không nói không sợ ngã, ngược lại bởi vì ký ức khắc sâu, mà càng thêm sợ hãi.

Ông Cảnh Vũ là một trong những người này.

Nàng không sợ đối mặt với Anh Nương, cũng không sợ đối mặt với khó khăn, nhưng nàng sợ đối mặt với việc Tạ Quyết xuất chinh đi Ung Châu lần nữa.

Nàng lúc trước có thể biểu hiện thông tình đoạt lý, nhưng đến giờ khắc này, thật sự biết hắn sẽ lãnh binh xuất chinh, trong nội tâm nàng vẫn không có cách nào khống chế được hốt hoảng.

Đặc biệt là trước khi hắn xuất chinh, còn tỉ mỉ bố trí như vậy, càng làm cho nàng bất an.

Nàng còn nói: “ Ta phí tâm tư khiến toàn bộ Kim Đô thành biết Anh Nương thần trí không mơ hồ, là điên rồi, chính là vì để người Kim Đô không tin lời một kẻ điên, ngày sau nàng ta dù lại nói mấy lời điên cuồng vu hãm chàng, ai sẽ tin? ”

Nói đến lời cuối, nàng thở một hơi, trầm lặng nói: “ Ta trước đó nói qua không cần chàng nhúng tay vào, chàng chuyên tâm vào chiến sự liền ổn ”

Tạ Quyết từng nhìn thấy thê tử trong năm đầu tiên hắn chết trận, nàng đều ở trong phòng rơi lệ.

Trước kia Tạ Quyết tưởng rằng bởi vì chuyện của Anh Nương khiến nàng thương tâm, nhưng đời này biết nàng không có hiểu lầm quan hệ giữa hắn với Anh Nương, hắn liền biết nguyên nhân nàng rơi lệ là vì cái chết của hắn.

Nàng hiện tại tức giận, chẳng qua là đang lo lắng cho hắn thôi.

Tạ Quyết nắm lấy vai nàng, kéo nàng vào trong ngực, vỗ về vai nàng, thấp giọng trấn an: “ Đừng lo lắng, chuyện liên quan tới Ung Châu, ta cũng đã bố trí tốt ”

Ông Cảnh Vũ nhắm mắt lại, buông bỏ tạp xúc.

Thật lâu sau, nàng đưa tay ôm lấy eo hắn, nói khẽ: “ Ta cùng Lan ca nhi ở trong nhà chờ chàng ”

“ Được ”. Tạ Quyết trầm thấp lên tiếng, sau đó cúi đầu nhìn thê tử, bên trong con ngươi đen như mực có thật nhiều tình ý tràn ra.

A Vũ, cả một đời này, ta sao có thể để nàng chịu đau khổ lần nữa?

Hắn không sợ mình vạn nhất, chỉ sợ vạn nhất Anh Nương lại gây khó chịu cho nàng, khiến nàng khó xử.

*

Lệnh xuất binh đã xuống, Ung Châu liền loạn.

Những tên cường đạo dứt khoát không làm hoặc là đã làm thì phải làm cho xong, xông tới phủ nha Ung Châu, muốn giết tri phủ, chiếm hạ Ung Châu.

Đời trước, tri phủ bị cường đạo gi3t ch3t.

Tạ Quyết trải qua một lần, tất nhiên đã bố trí xong, để cho người báo tin, thông báo tri phủ rằng trong phủ có gian tế, cường đạo đột nhập phủ nha.

Ba sơn trại ở Ung Châu liên thủ đánh vào phủ nha Ung Châu, lại không nghĩ trộm gà không thành còn mất một nắm gạo, tổn thương nặng nề.

Tin tức này truyền đến các trại khác.

Trong sơn trại Ung Châu, có mấy trại cũng không tính là cường đạo.

Sớm ở lần dẹp phỉ Ung Châu mười năm trước, bọn hắn đóng cửa m, ở trên núi tự thú tự mãn, cũng không còn cướp bóc.

Cho nên mười năm trại ở Ung Châu, do Hãn Vân trại cầm đầu liên minh với mười trại, tăng thêm Hãn Vân trại, tổng có mười một trại.

Trong phòng giam Hãn Vân trại, truyền ra trận k3u rên cùng đau đớn đến sống không được chết không xong, âm thanh tiếng quất, tiếng cười điên cuồng khát máu.

Một thân trường bào đen, nhị đương gia Thiệu Kình bộ dáng tà mị, không hứng thú lắm đứng ở bên ngoài nhà giam, nhìn trại chủ giống như kẻ điên ngược đãi nội gián.

Hắn hỏi người bên cạnh: “ Tứ đương gia hiện tại như thế nào? ”

Người kia đáp: “ Mấy ngày trước đây bị trại chủ nghiêm hình bức cung hỏi đến cùng là trộm lấy tin tức gì, còn có thê nhi đang ở đâu, nhưng một chữ cũng đều không nói, trại chủ không làm gì được hắn, cũng để người đem hắn nhốt ở thủy lao, cảm thấy hắn cũng không chống được mấy ngày ”
1

Thiệu Kình nhíu mày, theo đó cười một tiếng: “ Nhìn không ra, vẫn là một kẻ si tình ”

Sau khi suy nghĩ, phân phó: “ Tạm thời giữ lại mạng cho hắn, nói không chừng còn có chỗ để dùng , nếu không dùng được, giết cũng không muộn ”

Mới phân phó xong, tên lùn từ bên ngoài nhà giam vội vàng tiến đến, vội la lên: “ Nhị ca, Thiên Lang trại, Long Lĩnh trại, Mãnh Ngao trại liên thủ tiến đánh phủ nha, lại không nghĩ tới tri phủ Ung Châu sớm đã có chuẩn bị, phản sát đến mức ba trại trở tay không kịp, cho nên hiện tại nhân thủ ba trại tổn thất nghiêm trọng ”

Thiệu Kình nhướng mi một cái, lộ ra vài phần kinh ngạc: “ Đã sớm chuẩn bị? ”

Từ khi nhận được tin tức triều đình hạ lệnh muốn bình loạn Ung Châu, mười một trại trải qua thương nghị, cũng tranh luận không ngớt.

Có người nói liên thủ chống cự, có người nói quy hàng, có người nói tiên hạ thủ vi cường*.

(*Tiên hạ thủ vi cường: ra tay trước để chiếm lợi thế).

Mà ba trại mạnh miệng muốn ra tay trước vì thế mạnh người khỏe, bọn chúng chủ trương công hãm phủ nha Ung Châu, giết tri phủ, khống chế toàn bộ Ung Châu, lại mang an nguy của bách tính bức bách binh lính Ung Châu nghe theo lệnh bọn chúng.

Quân nhân Ung Châu đa số là thân nhân bách tính, không sợ bọn họ không hàng.

Đề nghị này Thiệu Kình cũng tán thành nhưng không tham gia, dù sao chỉ có năm phần có khả năng thành công, bại một lần liền nguyên khí đại thương, Hãn Vân trại lại là trại đứng đầu.

Hắn nói thẳng, nếu ba trại có thể đánh hạ Ung Châu, Ung châu liền do bọn chúng làm chủ.

Một thành ba vương, sớm muộn sẽ trở mặt chém giết lẫn nhau, đến lúc đó lại ngồi làm ngư ông đắc lợi. Cho nên nếu bại, đối với Hãn Vân trại cũng không có bất kỳ tổn thất nào, nếu thắng thì cuối cùng vẫn Hãn Vân trại có lợi.

Thiệu Kình lắc đầu: “ Đáng tiếc, có thể sử dụng nhân mã chỉ còn lại chín trại ”

Cảm thán qua, trên mặt cũng không có vẻ tiếc hận, hắn nhìn về phía tên lùn, hỏi: “ Trừ cái đó ra, triều đình phái người nào đến Ung Châu? ”

Tên lùn đáp: “ Tin tức từ Kim Đô tới, nói triều đình phái Kiêu Kỵ binh cùng Thần Dũng binh ”

Hắn dừng một chút, sắc mặt nghiêm túc: “ Kiêu Kỵ binh không phải do Vĩnh Ninh hầu tiếp quản sao? ”

Thiệu Kình bỗng nhiên “chậc chậc” một tiếng, “ Thật đúng là oan gia ngõ hẹp, đúng là hắn ”

Dứt lời liền cười cười, chỉ là ý cười chưa đạt tới đáy mắt.

Ý cười che dấu nhìn trại chủ trong phòng giam đang đánh người hăng say, thu hồi ánh mắt, trầm ngâm chốc lát, sắc mặt ngừng trọng: “ Tra không ra lão tứ đến cùng đánh cắp tin tức gì, nhưng vì lý do an toàn, từ giờ trở đi, toàn trại đề phòng, thay đổi phòng ngự, đồng thời thông tri mấy trại khác, tận lực sửa lại phòng ngự, tránh trong trại có gian tế ra ngoài truyền tin tức ”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.