Vạn Cổ Ma Tôn

Chương 310



 

Chương 311

Đôi đồng tử màu đỏ kia nhanh chóng trở nên ảm đạm tối tăm, luồng khí đen kịt trên người ông ta nhanh chóng tiêu tán, cuối cùng hoàn toàn sụp đổ, đổ ra sau.

Ngụy Vương chết! ! !

Sau khi Lâm Tiêu cẩn thận xác nhận rằng Nguỵ Vương đã chết, hắn ngã quỵ xuống đất.

Cuối cùng đã giải quyết được rồi.

Sau khi cưỡng bức sử dụng bản mệnh đạo khí, hắn đã giết chết một cường giả Hoá Đỉnh cảnh.

Đây cũng là điều trước nay chưa từng có.

Tất cả mọi người của Kiếm Ma tông đều sững sờ trước tình thế đảo ngược này.

Ngay cả cường giả bán bộ Hóa Đỉnh của Ngụy Vương bên cạnh cũng ngây người ra.

Tuy nhiên, không đợi đám đông kêu lên hay các loại phản ứng chấn động, v.v.

Khắp Đông Vực, thiên địa thay đổi, mây cuộn gió thổi.

Ngay sau đó, một hàng ký tự màu vàng xuất hiện trên bầu trời.

(Tham gia dự tuyển bảng Chân long, bắt đầu!)

(Người đầu tiên, Lâm Tiêu, người Kiếm Ma tông ở vương triều Đại Nguỵ, tu vi Luân Hải cảnh viên mãn, chiến tích dự tuyển: giết chết một vị Hoá Đỉnh cảnh sơ kỳ!)

“Hả? Chuyện gì vậy! Chân Long bảng mười năm có một lần, trước kia sao chưa từng thấy vụ này vậy?”

“Đúng vậy, những năm trước Chân Long bảng đều là do thánh địa phái người tới thông báo không phải sao? Sao năm nay lại đổi cách thức vậy?”

“Nhưng mà Lâm Tiêu này cũng quá là mạnh rồi, lấy tu vi Luân Hải Cảnh mà giết được một cường giả Hóa Đỉnh Cảnh?”

“Ha ha, cái này ta thật sự không tin đâu, ta đoán là cường giả Hóa Đỉnh Cảnh kia đã sớm suy yếu, Lâm Tiêu này lại nhảy lên bổ cho một đao nên mới chết ấy chứ.”

“Chắc chắn rồi! Nếu không thì ngươi bảo một tu sĩ Luân Hải Cảnh có thể đơn độc khiêu chiến Hóa Đỉnh Cảnh hay sao? Chưa tỉnh ngủ hả!”

“Ta chỉ muốn hỏi, cái vương triều Đại Ngụy này là nơi nào vậy? Đông Vực chúng ta có cái vương triều này sao?”

“Có thì có đấy, xếp hạng phía dưới, mà trong vương triều Đại Ngụy này chỉ có một cường giả Hóa Đỉnh Cảnh.”

“Vậy giờ Lâm Tiêu đã giết chết một cường giả Hóa Đỉnh Cảnh, vương triều Đại Ngụy há chẳng phải là…”

Các thế lực lớn nhỏ trên toàn bộ Đông Vực, đều nhìn thấy những dòng chữ màu vàng kim trên bầu trời.

Với thế lực của người bình thường, nào có thấy qua tình cảnh này, khuôn mặt ai nấy cũng đầy vẻ ngơ ngác.

Phải biết là Chân Long bảng mấy năm trước, đều là mười năm mới có một lần, tuy là lần nào cũng có uy thế cực lớn, nhưng cũng chưa từng nhìn thấy tình trạng này bao giờ.

Lúc này, tại thế lực thánh địa ngàn năm truyền thừa của Đông Vực, mấy bậc trưởng lão của thánh địa, sắc mặt khó coi, nhìn lên dị tượng trên bầu trời.

“Lần này lại là bảng Chân Long Thiên Mệnh! Tới giờ chắc cũng phải chín trăm năm rồi chưa xuất hiện ấy nhỉ.”

“Lâm Tiêu và Kiếm Ma tông này thật đúng là chó ngáp phải ruồi, nếu bọn họ có thể nắm giữ cơ duyên lần này, thì trăm năm sau, Đông Vực ắt sẽ có thêm một thánh địa mới.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.