Vạn Người Ghét Cậu Ta Nghĩ Thông Suốt Rồi

Chương 24-2: Cậu là Sữa Đậu Nành? 2



Sau khi cùng ăn bữa sáng và rửa bát xong xuôi, Tống Vân Hồi ôm điện thoại của Tần Thư với tâm thế cực kỳ xấu hổ xem đoạn video tối qua.

Bản thân trong video rất ngốc, cực kỳ ngốc.

Nhưng nhạc khúc cậu đàn vẫn êm tai lạ thường.

Xem xong video, Tống Vân Hồi lặng lẽ chọn gửi đoạn video này cho mình, cậu quay đầu về phía Tần Thư đang ngồi bên cạnh, nói: “Cây đàn piano tối qua……”

Tần Thư vẫn là một câu đó: “Quà tân gia.”

Ánh mắt hai người đối diện nhau, đôi đồng tử nhạt màu của Tống Vân Hồi thoáng lay động, sau đó híp mắt nói:

“Vậy thì cảm ơn anh nhé.”

Con ngươi cậu trong veo, giống như một vầng sáng trong suốt, rất dễ dàng xuyên vào lòng người.

Ngón tay Tần Thư khẽ nhúc nhích.

Tống Vân Hồi đã từng nói với anh, người lớn lên càng lạnh lùng lúc cười lên lại càng đẹp.

Anh không cho rằng đây là lý lẽ ngụy biện, đồng thời rất tán thành với cậu.

Niềm vui có được piano x1 mà không cần phải chi trả, Tống Vân Hồi đã bắt đầu suy xét nên làm thế nào với số tiền trong thẻ kia.

Ham muốn tiêu xài của cậu không thể nói là cao, bình thường quá nửa là mua một số thực phẩm thiết yếu, thỉnh thoảng mới mua quần áo và một vài thứ cần thiết cho công việc, cậu không có ham thích đặc biệt gì với những thứ khác.

Cậu nghĩ ngợi lung tung một hồi, sau đó nói: “Nếu không thì xây một cái ổ mèo mới siêu lớn cho con trai tôi đi, làm mèo cũng phải làm một vương tử mèo.”

Cam Tử đang ở trong ổ mèo nghịch đồ chơi nhỏ:?

Tần Thư uống một ngụm nước, cốc nước trong tay chậm rãi xoay một vòng, sau đó đưa ra ý kiến: “Hay là sửa sang lại nhà của cậu một chút.”

Tống Vân Hồi thuận theo ý kiến của anh mà suy nghĩ.

Hình như đúng là vậy, nhà của cậu quả thực quá đơn sơ, cùng lắm chỉ có thể coi như đã lắp điện nước và đường dây mạng, phòng bếp miễn cưỡng có thể dùng, các chi tiết nhỏ khác toàn bộ đều không có.

Tống Vân Hồi càng nghĩ càng cảm thấy khả thi.

Trước kia cậu đã nhờ thợ nối hai gian phòng với nhau và sửa chữa nó thành phòng ghi âm, không gian bên trong khá rộng rãi, buổi tối cậu có thể ngủ ở đó, không hề gì.

Cẩn thận suy nghĩ một hồi về đống đồ trong tủ trên lầu, Tống Vân Hồi nói: “Vậy đến lúc đó có thể dời tủ xuống lầu, sau đó…….”

Tần Thư thoáng ngồi thẳng, vẻ mặt không nhìn ra biến hóa gì, nói:

“Ý của tôi là, cậu có thể trực tiếp sang chỗ tôi ở tạm.”

Anh liệt kê rõ ràng từng thứ một ra, “Lúc sửa chữa bụi bẩn nhiều, mùi sơn cũng không tốt cho sức khỏe. Chỗ này cách cậu rất gần, đến lúc đó có thể trực tiếp xem tiến độ sửa chữa.”

Anh nói tiếp, “Còn có Cam Tử chơi cùng cậu.”

Mỗi một điều anh nói ra đều hung hăng chọc trúng tâm tư Tống Vân Hồi.

Cuối cùng Tần Thư nói, “Hai ngày này thời tiết tốt, có thể tìm người quét dọn nhà cửa, sau đó chuyển vật dụng cần thiết sang đây. Nếu không qua hai ngày nữa là buổi công chiếu phim điện ảnh, tôi không ở nhà giúp đỡ được.”

Tống Vân Hồi kinh ngạc: “Nhanh vậy sao?”

Cậu đoán được Tần Thư thuộc phái thực chiến, không tới lại thực chiến đến mức này.

Nhanh đến mức cậu có hơi không chuẩn bị kịp.

Tần Thư hỏi cậu: “Muốn nhanh chút lên kế hoạch sửa chữa và trang trí nhà thành kiểu dáng gì không?”

Tống Vân Hồi nghiêm mặt: “Muốn.”

Thế là hai người thành công đạt được nhất trí.

Tần Thư nói vừa khéo anh có biết một công ty dọn dẹp và chuyển nhà, hai người cùng nhau bàn bạc một hồi, lập tức thỏa thuận xong thời gian.

Cuối cùng cúp điện thoại, Tống Vân Hồi vẫn đang hưng phấn bừng bừng tìm kế hoạch sửa sang nhà cửa, Tần Thư đứng dậy, bảo là đến phòng vệ sinh một lát.

“Ào ào –”

Xốc nước lạnh lên mặt, Tần Thư chống tay lên thành bồn rửa mặt, ngước mắt nhìn bản thân trong gương.

“Miao!”

Cửa không đóng chặt, một cục lông xù màu cam chui vào từ khe cửa, kêu một tiếng với anh.

Tần Thư ngồi xổm xuống, xoa xoa cằm Cam Tử, bé mèo phát ra tiếng o o nho nhỏ, híp mắt lại.

Tần Thư rũ mắt, khàn giọng nói:

“Tao đúng là tham lam.”

Mèo nhỏ không hiểu anh đang nói gì, nhóc chỉ đơn thuần đi vào tuần tra lãnh địa của mình một chút mà thôi, sau đó lại cất móng vuốt lông xù rời đi.

– –

Sau khi bình tĩnh lại, Tần Thư lần nữa trở về phòng khách.

Tống Vân Hồi vẫn đang xem kế hoạch sửa sang, Tần Thư vừa ngồi xuống thì điện thoại trong tay cậu vang lên.

Là một dãy số không tên.

Tần Thư liếc nhìn một cái rồi nói: “Hôm qua số này có gọi tới, là tôi nhận.”

“Anh ta nói anh ta tên Chung Hứa.”

Tống Vân Hồi chống cằm trực tiếp cúp máy, động tác block số đặc biệt trôi chảy.

Tần Thư không bày tỏ ý kiến gì.

Kế hoạch lớn như sửa sang nhà cửa vẫn cần phải bàn bạc kỹ lưỡng lâu dài, Tống Vân Hồi lại chơi cùng Cam Tử một lúc, sau đó về nhà.

Cậu tỉ mỉ nghĩ ngợi một hồi, phát hiện sau khi hoàn thành hạng mục của Thành Hoàn thì gần đây cậu đã bắt đầu nhàn rỗi, vừa hay có thể dùng thời gian này sửa sang lại nhà cửa.

Cậu cảm thấy không nên để bản thân nhàn rỗi.

Dù sao cũng phải tìm chút chuyện gì đó để làm.

Dạo một vòng trong nhà, Tống Vân Hồi nhận ra cậu ở đây cũng chưa tính là lâu lắm, cũng không có quá nhiều đồ dùng cá nhân, rất dễ thu dọn và xử lý.

Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thẳng vào căn nhà mà mình đã mua.

Đây là nhà cậu mua.

Không có người giúp việc âm thầm đánh giá này nọ, không có nhiều quy củ, cũng không có những lời thăm hỏi hư tình giả ý.

Hình như ở một mình cũng không tệ lắm.

Đi đến lầu hai, vừa khởi động máy tính, Tống Vân Hồi vừa xem điện thoại.

Là Bạch Lâm Hoa gửi tin nhắn cho cậu, hỏi cậu bây giờ cảm thấy thế nào.

Cậu hồi âm lại [Rất tốt], lại rep thêm câu ‘cảm ơn’.

Hồi âm tin nhắn xong, cậu ngẩng đầu nhìn trời.

Cậu nhớ cậu đã từng nói với Bạch Lâm Hoa nơi cậu sống cách thành phố B rất rất xa.

Chân trước từ chối gặp nhau, chân sau lại gặp mặt kích.tình tại quán bar.

Cậu đang nghiên cứu độ xám của trần nhà thì điện thoại lại rung lên.

Vẫn là Bạch Lâm Hoa.

[Golden Melody Awards đã đóng bình chọn, hôm nay có kết quả, hẳn là không lâu nữa ban tổ chức sẽ liên lạc với cậu]

[Đến lúc đó cậu sẽ tham dự lễ trao giải chứ?]

Bạch Lâm Hoa còn nói tên một bài hát, máy tính khởi động, Tống Vân Hồi vừa gõ chữ vừa search trên mạng.

Là bài hát cậu viết một năm trước, không ngờ tới năm nay lại được đào lên tranh giải.

Cậu soạn tin nhắn, click gửi đi:

[Có việc không đi được]

Đối phương hình như cũng đoán trước được kết cục này.

Thời gian trò chuyện không tính là dài, sau khi Tống Vân Hồi gửi xong tin nhắn cậu lơ đãng ngó sơ qua một tin nhắn tự động đề xuất.

[Tổ hợp át chủ bài giới âm nhạc lại lập ra thành tích mới, có có khả năng sẽ ôm hết các giải thưởng âm nhạc lớn]

Tống Vân Hồi mặt không đổi sắc buông điện thoại xuống, không ấn vào xem.

Cũng có thể vẻ mặt cậu có chút biến hóa.

Tay không cầm chuột của Tống Vân Hồi không tự chủ được mà chà xát cánh tay.

“……Tài khoản marketing gì vậy trời.”

Người trong cuộc không thèm để ý thậm chí còn cảm thấy có hơi gượng gạo, nhưng toàn thế fan hâm mộ lại như đón Tết sớm, bôn ba thông báo lẫn nhau.

[Tin tức mới nhất đâyyy! Golden Melody Awards! Là Golden Melody Awards đó mấy má!]

[Tới bây giờ vẫn đang nghe đi nghe lại <Đường Về> đây nè, kết hợp thêm trailer nữa khiến tui khóc muốn lụt nhà, bây giờ liền biến thành vừa khóc vừa cười]

[Sữa Đậu Nành và Bạch thần chính là tổ hợp đỉnh nhất quả đất hu hu, nhạc của Sữa Đậu Nành kết hợp với giọng hát của Tiểu Bạch không đoạt giải tui cùi]

[Hai người đó đã khóa chặt với nhau, chìa khóa đã bị tui nuốt rồi nha]

[Là thật đó là thật đó!!! Tui trực tiếp ship cp tại đây, Sữa Đậu Nành chỉ sáng tác cả một list cho Tiểu Bạch thui, mấy người kia chỉ có một bài]

[Nếu <Đường Về> ra sớm một chút xíu, đoán chừng bài hát đoạt giải chính là <Đường Về> đấy]

[Bài hát này cũng hay mà, từ lúc mới ra đã ẵm không ít giải]

[Điên mất thôi!!! Tổ hợp này quá thần tiên rồi hu hu hu]

[Tui có một người bạn……thôi dẹp mịa đi không giả vờ nữa người đó chính là tui đó, thật muốn thật muốn gặp Sữa Đậu Nành đại đại hu hu hu]

[Lại nói ngay cả Sữa Đậu Nành là nam hay nữ chúng ta cũng không biết, có ai biết Weibo của Sữa Đậu Nành không (cũng không biết Sữa Đậu Nành có chơi Weibo không nữa)]

[Tuy chưa từng thấy người thật, nhưng thật sự cảm thấy bọn họ rất ăn ý!]

[……]

Trong căn phòng yên tĩnh, Tống Vân Hồi ngồi trên ghế, bên tay là mấy tờ A4 tùy ý chất đống, bên trên là âm phù ngổn ngang.

Cậu đang đeo tai nghe, đoạn video mà hôm nay cậu gửi từ điện thoại Tần Thư qua vẫn đang phát hình, chốc chốc cậu là tạm dừng, bên tay viết viết vẽ vẽ gì đó.

Vài âm phù trên nhạc phổ bị xóa đi sửa lại nhiều lần, cuối cùng được dẫn vào máy tính.

Lưu bản nhạc vào trong máy tính, Tống Vân Hồi nhìn thời gian, cuối cùng tắt máy tính, túm lấy chìa khóa sang nhà bên cạnh.

Hôm nay cậu cuối cùng cũng có thể tham gia nấu bữa trưa.

Tuy chỉ là rửa một chút rau củ rồi lại tiếp tục đứng ngoài quan sát.

Buổi chiều cùng Tần Thư nghiên cứu một chút việc tu sửa căn nhà, Tống Vân Hồi trực tiếp cảm thán.

Tần Thư và cậu cùng ngồi bên máy tính, thấy Tống Vân Hồi nghiêm túc nhìn màn hình máy tính, trên tay vẫn đang cầm bút tô tô vẽ vẽ một cách vô ý thức.

Họa ra sơ đồ của ngôi nhà, Tống Vân Hồi di chuột bắt đầu sắp xếp bố cục.

Tần Thư đang nghe kế hoạch của cậu.

Cuối cùng cậu khoanh tròn một gian phòng ở lầu hai.

“Gian phòng này giữ lại cho anh nhá.”

Tần Thư nhìn cậu.

Tống Vân Hồi xoay bút bi trên tay phải một vòng, cười cười nói: “Sau này nếu cãi nhau với Cam Tử, anh có thể tới chỗ tôi trú.”

Tần Thư đáp: “Được.”

Hai người trù tính một hồi, sau đó Tống Vân Hồi ra ngoài một chuyến.

**

Sáng hôm sau, người của công ty chuyển nhà đúng giờ có mặt.

Tống Vân Hồi đeo khẩu trang vốn cũng muốn giúp đỡ, nhưng khi cậu đứng bên cạnh cái tủ, mấy chú của công ty chuyển nhà lại nhét cho cậu một cái rổ, bên trong chứa một số đồ vật linh tinh, rất dễ chuyển.

Chuyển xong một cái rổ không lớn mấy, cậu liền đứng ở một bên, cuối cùng biến thành nhân viên chuyên dụng chăm sóc Cam Tử.

Tống Vân Hồi cảm thấy mấy chú này có lẽ đã hiểu sai gì đó về mình, nhưng nếu lên tiếng giải thích lại cảm thấy có chút kỳ quái, cuối cùng cậu vẫn giữ im lặng, ôm Cam Tử lại béo lên một cân chơi ở một bên.

Chuyển nhà vốn là một việc rất phiền phức, nhưng vì hai người sống cạnh nhau, đồ đạc của Tống Vân Hồi cũng không nhiều, nên trước giữa trưa mọi việc đã xong xuôi.

Tần Thư sống một mình, tình huống của Tống Vân Hồi cũng tương tự, phòng trống trong nhà nhiều, thừa sức chứa số đồ gia dụng này.

Vì Tống Vân Hồi thường xuyên sang chơi nên khi chuyển sang đây liền thích ứng rất nhanh, không hề cảm thấy thay đổi gì so với ngày thường cả.

Cậu đang hầu hạ con trai nhà mình ăn thức ăn cho mèo, tiện thể nhân cơ hội chải lông cho nhóc luôn, Tần Thư thì xử lý phần kết công việc.

Tống Vân Hồi rất chuyên tâm chải lông cho Cam Tử, không chú ý thấy anh ra ngoài rồi lại quay về.

Tần Thư xách về rất nhiều đồ, sau đó bắt đầu thu xếp nhà cửa.

Cốc súc miệng trong phòng rửa mặt từ một cốc biến thành hai cốc, kem đánh răng và bàn chải đánh răng được sắp xếp nga ngắn chỉnh tề.

Khăn mặt treo trên giá cũng từ một cái thành hai cái.

Không mất bao nhiêu thời gian anh đã sắp xếp xong tất cả đồ vật.

Ngay ngắn gọn gàng lại có mục đích rõ ràng.

– -Như thể đã tập luyện rất nhiều lần trước đó vậy.

Cam Tử là mèo lông dài, lớn lên đáng yêu đồng thời cũng rất phiền, sự việc lông mèo bay tán loạn đã xảy ra mấy lần rồi.

Tống Vân Hồi ngồi trên thảm tiếp tục chải lông mèo, ngồi đến độ có hơi mệt, cậu xoay tay lấy cái đệm muốn lót một chút, hình như xúc cảm không đúng lắm nha.

Cũng không tính là không đúng.

Đây là cái đệm cậu mang từ nhà sang, bình thường thích đặt ở bên rìa sofa, dễ lấy.

Mấy thứ này chuyển sang đây đều là Tần Thư sắp xếp, không ngờ tới anh lại hiểu như vậy.

“Uống nước ấm đi, bôi trơn cổ họng một chút.”

Tần Thư bước tới đưa cho cậu một cốc nước.

Tống Vân Hồi nhận lấy cốc nước, mắt thoáng mở to.

Là cốc nước khủng long nhỏ, tay cầm vừa khéo là đuôi của khủng long nhỏ.

Cậu bưng cốc nước trong tay, lặng lẽ quyết định về sau uống nhiều nước nóng một chút.

*

Đêm đầu tiên chuyển vào nhà Tần Thư, Tống Vân Hồi không mang theo chuẩn bị trước, trực tiếp ngã đầu liền ngủ.

Ngày hôm sau Tần Thư có buổi công chiếu phim, trời vừa sáng đã ra ngoài.

Tống Vân Hồi rời giường ăn sáng, thêm đủ thức ăn cho mèo vào máy cho ăn tự động, cũng đeo khẩu trang ra ngoài.

Lần này cậu vẫn đến thành phố B.

Vẫn đi đến phòng thu âm lần trước cậu đi.

Từ trưa đến chiều, rồi lại đến khi sắc trời hoàn toàn tối đen Tống Vân Hồi mới ra khỏi phòng thu âm, cậu ngồi xuống băng ghế sát cửa sổ hành lang hít thở chút không khí, quay đầu nhìn bên ngoài cửa sổ, tháo khẩu trang xuống uống một ngụm café.

Bên ngoài là ánh đèn thành thị quen thuộc.

Sáng mắt, nhỏ bé, không thể xem thường.

Bên cạnh có một đám người đi tới, bước chân hỗn loạn mất trật tự, đang vây quanh một người ở giữa.

Có lẽ là ca sĩ nào đó đã thu âm xong và tan làm.

Tống Vân Hồi ném cốc café rỗng vào thùng rác, đeo khẩu trang lên.

Cậu cũng nên tan làm rồi.

Lúc ra khỏi phòng thu âm, Tống Vân Hồi rời đi bằng một lối khác.

Thành phố về đêm chưa bao giờ thiếu người.

Chỉ là đang đông nên người ít đi rất nhiều.

Lúc từ phòng thu âm ra, trên đường phố đã không còn bao nhiêu người nữa.

Ở đây không có taxi nào đi qua, nên cậu dựa theo trí nhớ xuôi theo lề đường, Tống Vân Hồi nhớ đến đây rồi tiếp tục băng qua một con hẻm là có thể đến trạm đón taxi.

Đã muộn lắm rồi, lại thêm thời tiết lạnh giá, con hẻm bình thường không ít người qua lại giờ đây ánh sáng u ám, trông không giống dáng vẻ có người.

Vừa nhấc chân bước vào hẻm, một giọng nói đột nhiên xuất hiện:

“Không được nhúc nhích, mau đưa hết tiền đây!”

Tống Vân Hồi quay đầu.

Một người đàn ông chặn ở đầu hẻm, nơi đó có ánh sáng, trên mặt không có bất kỳ che chắn nào, vẫn đang mặc quần áo vải bông, trong tay cầm dao, giọng nói lại có hơi run rẩy.

– -Rất rõ ràng vừa khéo đi ngang qua đây đột nhiên nổi lên lòng tham.

Tống Vân Hồi cúi đầu muốn nhìn tay của mình, nhưng vì quá tối không thể nhìn thấy vì thế cậu từ bỏ.

Người đàn ông cầm dao chậm rãi áp sát.

“Đừng ép tôi động tay, mau giao tiền ra –”

Tiếng gió ác liệt vang lên, sau đó là tiếng dao con và tiếng va chạm trên mặt đất, mỗi một tiếng động vang lên đều khiến lòng người run rẩy theo.

Người đàn ông căn bản không ý thức được chuyện gì đang xảy ra ngã nhào ra đất, hai tay bị người tóm gọn, đau đến xương cốt cũng sắp không còn cảm giác.

Tống Vân Hồi cúi người áp sát gã, hỏi ra vấn đề muốn hỏi lúc chuyển nhà hôm qua:

“Trông tôi dễ bắt nạt lắm sao?”

Người đàn ông nức nở, bị dọa đến nói không nên lời.

“Cạch”

Tống Vân Hồi chưa đợi được đáp án, người đàn ông còn chưa kịp nói chuyện thì ở đầu hẻm xuất hiện một bóng người, vì không để ý nên điện thoại trong tay trực tiếp rơi xuống đất.

Đối phương lẩm bẩm:

“Sữa Đậu Nành?”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.