Văn Phòng Ẩn Hôn

Chương 24



Cái gọi là nợ ân tình một lần tựa như nợ cả đời, huống chi cô nợ tận hai lần lớn.

Đồ Tiểu Ninh lái xe Kỷ Dục Hằng, chỉ tự trách mình thật đáng thất vọng.

Kỷ Dục Hằng ngồi ở ghế phụ, Đồ Tiểu Ninh ngửi thấy được mùi rượu.

“Hóa ra anh biết uống rượu.”

“Có khi nào tôi nói không biết uống đâu.” Giọng anh trong trẻo tĩnh lặng, chẳng nghe ra là đã uống rượu vào.

“Lần trước ở tiệc cưới, anh nói với người đó là anh dị ứng với rượu.”

Kỷ Dục Hằng nghiêng đầu, đôi mắt dài nửa sáng nửa mờ, “Ai?”

Đồ Tiểu Ninh cầm vô lăng, tập trung vô cùng, “Tống Giang Lưu gì đấy của ngân hàng A đó.”

“Không nhớ rõ.”

Đồ Tiểu Ninh liếc mắt sang một cái, thấy dáng vẻ đại gia nằm ườn ra đầy lười biếng của anh, lại tiếp tục nghiêm túc lái xe.

Không chừng người này chỉ nhớ rõ những người có ích đối với anh thôi.

“Học nghiệp vụ như thế nào rồi?”

Ngay khi anh im lặng đến mức Đồ Tiểu Ninh tưởng rằng anh đã ngủ rồi, ai ngờ lại lên tiếng.

Đồ Tiểu Ninh chột dạ, nắm chặt tay lái, “Học hết nghiệp vụ căn bản rồi.”

“Báo cáo thì sao?”

“Đã bắt đầu học viết báo cáo khoản tiền rút ra.”

“Đã biết xếp hạng tín dụng của khách hàng chưa?”

“Đã học rồi.”

“Cô theo Nhiêu Tĩnh cũng học được nhiều thứ nhỉ.” Trầm mặc một chút, anh nói.

“Chị ấy quả thật rất đáng học tập.”

“Đồ Tiểu Ninh.” Đột nhiên, anh gọi tên đầy đủ của cô.

“Có tôi.” Cô bất giác quay về trạng thái làm việc.

“Cô phải nhanh chóng trưởng thành lên.”

Xe ở phía sau muốn vượt lên, bóp còi mấy tiếng, cô nghe như có như không, liếc mắt sang định hỏi tiếp, phát hiện anh đã nhắm mắt nghỉ ngơi.

Cô ngồi yên, tiếp tục lái xe. Còn bảo cô sau khi đã tan làm không cần gọi anh là Kỷ tổng, rồi lại tự mình bàn chuyện công việc với cô, đúng là tiêu chuẩn kép.

Chỉ là đã đến giao lộ rồi, cô không thể không đánh thức anh dậy, lúc lên xe anh chỉ bảo cứ đi về phía trước, vẫn chưa nói nhà anh ở đâu, đi tiếp về phía trước nữa là hết đường rồi.

“Này, nhà anh ở đâu vậy?”

“Đi qua nhà cô trước, rồi cứ dừng ở đó đi.”

Lòng bàn chân Đồ Tiểu Ninh đạp lên thắng xe, “Không phải đưa anh về nhà sao?”

“Cô đưa tôi về nhà rồi gọi taxi vòng lại, hoặc tôi gọi xe thuê ở trước cửa nhà cô, cô thấy phương án nào tốt hơn?”

“Tôi thấy A cũng không tồi, cho nên tôi chọn B.” Cô tự biết mình không đấu trí lại anh, dứt khoát không dông dài.

Đồ Tiểu Ninh chạy xe đến trước khu nhà mình, dừng lại, phát hiện phía trước có một lái xe thuê đang đứng chờ, vừa thấy biển số xe của anh liền đi tới.

“Chào cô, tôi là lái xe thuê cô đã gọi.”

Đồ Tiểu Ninh nghĩ anh thật sự chuẩn bị chu đáo, chắc hẳn là nhân lúc cô lái xe, anh đã gọi lái xe thuê luôn rồi, liền nói “Cảm ơn” một tiếng, nhanh chóng xuống xe, cũng không quan tâm anh vẫn không đáp lại.

Cô đi vào cổng khu phố mới nghe thấy tiếng xe anh rời đi, quay đầu nhìn sang hướng đó một cái, không hiểu sao tự nhiên thấy buồn cười.

Đối tượng hẹn hò lại biến thành lãnh đạo, nói xem thế giới này kỳ diệu hay không đây.

Một bữa cơm quả nhiên có hiệu quả, Kỷ Dục Hằng nhanh chóng chiếm được khu đó hơn nữa còn để Triệu Phương Cương phụ trách kết nối, doanh nghiệp trong khu rất nhiều, Triệu Phương Cương chỉ hận mình chỉ có hai chân không đủ chạy, Kỷ Dục Hằng giao cho anh ta nhiệm vụ một tháng một hộ, không cần phải mò kim đáy bể nữa, lúc bận thì anh ta lại kéo theo Đồ Tiểu Ninh chạy deadline, chuyện này cũng được Nhiêu Tĩnh đặc biệt cho phép.

“Cũng không khác với học nghiệp vụ là mấy, em cũng có thể đi theo anh Triệu, xem anh ấy tiếp thị khách hàng thế nào.”

Lúc trước Đồ Tiểu Ninh cũng từng đi ra ngoài với Nhiêu Tĩnh, nhưng chỉ đi cho vay tiền, thu tài liệu, hoặc là sau khi cho vay thì xem tình trạng doanh nghiệp thế nào, nhưng đây là lần đầu tiên cô được trực tiếp xem cả quá trình marketing.

Triệu Phương Cương là một người rất tinh ý, mỗi lần đi đến khu đều bỏ mấy gói thuốc lá vào cặp, trước tiên phát mấy điếu cho bảo vệ trước phòng trực của khu, nói chuyện phiếm một lúc.

Đồ Tiểu Ninh không rõ dụng ý, bị ngạt khói mấy lần, không nhịn được mà hỏi, “Anh Triệu, bảo vệ là của khu mà, đâu có liên quan gì đến doanh nghiệp bên trong, mỗi lần mấy anh lại nói chuyện gì thế?”

Triệu Phương Cương ngậm điếu thuốc, tướng đi cà lơ phất phơ, “Phòng trực là nơi tụ tập những tin tức ngầm, bảo vệ có thể biết rõ mỗi ông chủ doanh nghiệp trong đây đi xe gì, thời gian làm việc và nghỉ ngơi, thậm chí là tính cách.” Khói bay ra từ trong mũi anh ta, “Cho nên đừng khinh thường bảo vệ, khi làm tiếp thị, theo chân bọn họ chỉ có lợi chứ không có hại.”

Đồ Tiểu Ninh vừa định giải thích cô không có ý khinh thường, Triệu Phương Cương lấy một điếu thuốc ra từ cặp công văn bỏ vào túi ngực áo sơ mi, “Có thuốc lá trên tay, nói chuyện không lo lắng, em có biết bốn bảo bối của tiếp thị là gì không?”

Đồ Tiểu Ninh lắc đầu, Triệu Phương Cương híp mắt phun ra một vòng khói, “Thuốc trên tay, trà trong miệng, lời khoác lác rồi lại uống rượu.”

Đồ Tiểu Ninh nhíu mày, nhưng cô là nữ thì làm sao?

Triệu Phương Cương nhìn dáng vẻ nghĩ ngợi của cô, dường như hiểu được nên bổ sung thêm một câu, “Nam nữ đều có thể dùng, nam nữ đều áp dụng được hết.”

Quan điểm của anh ta, Đồ Tiểu Ninh không dám gật bừa, chỉ yên lặng bước đi.

Hai người dừng lại dưới một tòa doanh nghiệp, Triệu Phương Cương chưa tiến vào, tiếp tục thản nhiên tự đắc mà hút thuốc.

Đồ Tiểu Ninh nhìn lên trên cổng doanh nghiệp, “Anh Triệu, mấy ngày hôm trước chúng ta đã đến doanh nghiệp này rồi mà?”

Triệu Phương Cương gật đầu, “Anh biết.”

“Chẳng phải ông chủ bảo không cần vay tiền sao?”

Triệu Phương Cương vừa hút thuốc vừa rung đùi, “Bây giờ không cần, không có nghĩa là về sau không cần.”

Đồ Tiểu Ninh khó hiểu, “Nhưng chẳng phải đó là chuyện của sau này hay sao?”

Triệu Phương Cương nhìn nhìn cô, nở nụ cười, “Đối với khách hàng, em không thể chờ anh ta thiếu tiền rồi mới tiếp thị, càng không thiếu tiền thì em càng phải múa may trước mặt anh ta tạo cảm giác tồn tại, chờ anh ta có ấn tượng với em, những lúc bức thiết sẽ tự nhiên nghĩ đến em.”

“Vậy nếu anh ta vẫn không thiếu tiền thì sao?”

“Coi như kết thêm được một người bạn thôi.” Triệu Phương Cương nói nhẹ như lông hồng, “Doanh nghiệp có chất lượng cao phải căn nhắc phí tổn, không cần ngân hàng cho vay cũng rất bình thường, thế nhưng vào lúc một doanh nghiệp luôn luôn luân chuyển tiền vốn, tiếp thị không thể nóng lòng mong thành công được, phải học cách quăng dây dài bắt cá to.”

Đồ Tiểu Ninh học tập được nhiều điều, lại hỏi, “Thế nếu tạo cảm giác tồn tại quá chẳng phải sẽ khiến người ta thấy phiền phức sao?” Có nhiều lúc cô cứ nhận được mấy cuộc gọi chào hàng, lúc bực bội cũng cảm thấy rất khó nghe.

Triệu Phương Cương cười đến mức tự luyến, “Chuyện này thì phải xem phương thức và sức thu hút riêng của em nữa.” Lại hút điếu thuốc, tầm mắt đặt trên người cô, thu hồi vẻ bất cần đời, “Tiểu Ninh à, mau chóng có được khách hàng riêng cho mình đi, không thì còn phải ở DR lăn lộn tới bao giờ mới thành nhân viên chính thức được.”

Đồ Tiểu Ninh rũ mắt không nói, lời của anh ta đâm trúng tim cô rồi.

“Có khách hàng mới có nghiệp vụ, có nghiệp vụ mới mang đến lợi nhuận và tiền tiết kiệm, việc quản lí khách hàng dựa vào công trạng để ăn cơm, không có khách hàng thì chẳng làm được gì cả, em thật sự định làm lao động công ích cho DR cả đời à?” Giọng điệu của Triệu Phương Cương hiếm khí đứng đắn, nhưng Đồ Tiểu Ninh biết anh đang rất nghiêm túc.

Lúc này một chiếc Cayenne chạy đến, hai mắt Triệu Phương Cương sáng lên, “Anh đã bảo tin tức của bảo vệ trúng phóc mà.” Sau đó ném tàn thuốc vào thùng rác.

Xe của ông chủ kia vừa dừng, Triệu Phương Cương đã đi đến chào hỏi.

“Ngô tổng, trùng hợp thật đấy.”

Ông chủ kia ngẩn người, có lẽ nhất thời không nhớ ra anh là ai.

“Tôi họ Triệu, quản lí khách hàng của DR, mấy ngày trước đã từng gặp ông rồi.”

“À ——” Ông chủ kia ngâm dài giọng, cũng không biết là thật sự nhớ ra hay chỉ giả vờ, sau đó tùy ý nói một câu khách sáo: “Lại đến gặp khách hàng ở khu này à?”

Triệu Phương Cương nhanh nhảu móc điếu thuốc ra, mặc dù bị người ta từ chối, nhưng anh ta cũng không gượng gạo, “Đúng vậy, hôm nay lúc bước ra khỏi cửa tôi có tra hoàng lịch một chút, bảo là sao phúc tinh chiếu mệnh, mọi việc đều thuận, tôi liền nghĩ đến chuyện chạy đến khu này để tìm khách, mà vừa đến quý công ty đã gặp được Ngô tổng ông rồi.”

Tuy rằng anh ta dẻo mồm dẻo miệng, nhưng những lời này khiến người nghe thật sự rất hài lòng, sắc mặt Ngô tổng kia lộ vẻ vui mừng, gật gật đầu, vừa muốn đi lại dừng bước, tựa như đang nhớ lại, “Cậu tên là?”

Triệu Phương Cương nhanh chóng lấy một tấm danh thiếp đưa đến, “Triệu Phương Cương.”

Ngô tổng kia nhận lấy, Triệu Phương Cương cũng rất biết điều mà tránh đường cho ông ta, “Vậy Ngô tổng, ông đi làm trước đi, tôi không quấy rầy nữa.”

“Ừm, được.”

Triệu Phương Cương liếc mắt sang Đồ Tiểu Ninh ra hiệu, cô cũng hơi cúi đầu về phía Ngô tổng kia, sau đó cùng anh rời đi.

Mọi thứ tựa như tình cờ gặp gỡ, nhưng lại đạt được mục đích của Triệu Phương Cương.

“Cho nên chuyện gì cũng phải đi đường vòng hết, đã học được chưa?” Triệu Phương Cương vừa đi vừa quay đầu lại.

Đồ Tiểu Ninh gật đầu lia lịa, quả nhiên tiếp thị là một nguồn kiến thức, những gì cô phải học quả thực vẫn là một con đường dài đằng đẵng.

Hai người lòng vòng ở khu này đến chiều, thu tài liệu của mấy doanh nghiệp, khi trở lại văn phòng, Đồ Tiểu Ninh lại nhìn thấy hoa trên bàn.

Giống như lời Nhiêu Tĩnh nói, mỗi ngày một bó hoa, ngày ngày không ngừng, từ trước đến giờ mọi người thấy có chuyện hóng cũng quen rồi, chẳng thấy lạ nữa.

Đồ Tiểu Ninh lại quăng hoa sang chỗ còn trống, đúng lúc nhìn thấy trong văn phòng của Kỷ Dục Hằng có người.

Thoáng nhìn thấy bóng cô, Kỷ Dục Hằng trực tiếp kêu Triệu Phương Cương.

Triệu Phương Cương còn chưa kịp ngồi xuống uống miếng nước đã vội chạy đến văn phòng Kỷ Dục Hằng.

“Kỷ tổng.” Anh ta nhìn thấy người ngồi trong đó không phải ai khác mà là người bảo lãnh cho vay bất lương vẫn luôn trốn anh ta mãi.

“Anh về đúng lúc quá, bọn tôi đang nói chuyện về khoản vay của anh.” Kỷ Dục Hằng ý bảo anh ta ngồi xuống.

Triệu Phương Cương vừa ngồi vừa kinh ngạc, làm sao mà anh lại mời tên dối trá này ra được, mà còn mời đến được ngân hàng nữa chứ.

Kỷ Dục Hằng lại tiếp tục chủ đề khi nãy, “Thẩm tổng, bây giờ người phụ trách quản lý dịch vụ khách hàng cũng đến rồi, tôi sẽ không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề, phiên đấu giá tài sản thế chấp sắp tới, tôi không muốn giao dịch không thành, cho nên không nói thêm gì với ông nữa, chỉ phiền ông khi tham gia đấu giá, hãy nâng giá đấu giá lên.”

Thẩm tổng cười có chút âm trầm, “Kỷ tổng, hôm nay hai ta lần đầu gặp mặt, tôi cứ tưởng cậu sẽ giải quyết vấn đề cho tôi chứ, không ngờ cậu ta tạo ra thêm vấn đề cho tôi, tôi thấy DR tuyển người càng ngày càng tệ rồi, cảm thấy tôi già lẩm cẩm dễ lừa à? Tôi tham gia đấu giá, đến lúc đó không có ai đấu cùng, cậu khiến tôi phải bỏ tiền ra mua đồ thế chấp à? Nằm mơ đi.”

Kỷ Dục Hằng ngồi đàng hoàng, ngắm nghía cây bút ký tên trên tay, “Tôi đã nói đến chuyện đấu giá với ông rồi thì dĩ nhiên sẽ tìm người cùng đấu giá.” Hơi ngả vào ghế dựa đằng sau một chút, tạo ra khoảng cách để có thể bắt chéo chân, rõ ràng là chân bắt chéo, mà khi anh ngồi như vậy lại có khí chất khác hẳn người thường, cả người cũng trở nên có phong thái hơn, “Giá của tài sản thế chấp được đấu giá càng cao, số tiền hoàn lại khoản nợ xấu cũng càng nhiều, nợ nần mà ngân hàng chúng tôi đi đòi ông cũng càng ít, ngược lại, ông càng bất lợi.”

Thẩm tổng hừ lạnh, “Lúc trước hai công ty chúng ta đã đảm bảo với nhau rồi, hiện tại anh ta gặp nợ xấu thì tôi cũng là người bị hại, dựa vào cái gì mà tôi phải giúp anh ta trả tiền? Không trả thì mấy người làm gì được tôi?”

Giọng ông ta rất lớn, có ý bất chấp, Đồ Tiểu Ninh ở bên ngoài cũng cảm nhận được cuộc thương lượng này không dễ thành.

“Nhìn thấy chưa, phần lớn doanh nghiệp đều thế, lúc đang chờ duyệt khoản vay thì gọi dạ bảo vâng, ngoan như cún, một khi đã duyệt rồi, tiền chi ra rồi thì nhảy một phát lên đầu ngân hàng ngồi luôn.” Nhiêu Tĩnh thấp giọng nói một câu.

Triệu Phương Cương ngồi ở bên trong nhìn thấy thái độ của người bảo lãnh có hơi nhẫn nhịn không nổi nữa rồi, vừa muốn nói chuyện thì Kỷ Dục Hằng đã lên tiếng, “Đương nhiên là không thể làm gì ngài cả.” Cây bút trên tay khe khẽ gõ lên bàn, “Chỉ là tất cả tài khoản của doanh nghiệp ông sẽ bị đóng băng, ông, vợ ông và doanh nghiệp của ông sẽ bị hạ điểm tín dụng, vào danh sách đen, xuất ngoại bị hạn chế, và chuyện đi học của con cái ông cũng sẽ chịu ảnh hưởng.”

Thẩm tổng giơ tay đập mạnh xuống bàn trà trước mặt, “Cậu đừng có hòng mang mấy chuyện đó ra để dọa tôi, cùng lắm thì mọi người cá chết lưới rách, cậu có thể ép chết tôi được à?”

Kỷ Dục Hằng nở nụ cười, “Thẩm tổng, tất cả mọi người đều là người văn minh, cũng không phải xã hội đen, đừng có mở miệng nói từ chết như thế.”

“Dù sao thì tôi vẫn nói với cậu, tôi sẽ không trả tiền, không trả dù chỉ một đồng! Ngân hàng của các cậu có bản lĩnh thì đi mà tìm người vay tiền, sao lại tìm đến người bảo lãnh là tôi chứ!”

Triệu Phương Cương không nhịn được nữa, “Thẩm tổng, bây giờ bọn tôi đang suy nghĩ biện pháp cho ông, một khi tài sản thế chấp không đấu giá được, đối với ông chuyện đó chỉ có hại chứ không có lợi.”

Thẩm tổng kiên quyết không nghe, thái độ vẫn ác liệt như trước, “Vậy lên tòa! Tôi sẽ hầu tòa với ngân hàng các cậu!”

Kỷ Dục Hằng gõ cây bút một cái, tỏ vẻ tán thành, “Vậy cũng được, để tòa án nhìn xem chữ kí của ông, điều mục đã đóng dấu giấy trắng mực đen trên hợp đồng, và cả vợ ông cũng chịu trách nhiệm đảm bảo liên đới, ông không ngại tốn thời gian thì bọn tôi rất sẵn lòng theo, thiếu nợ thì trả tiền, một đạo lý hiển nhiên, đến lúc đó, ông không thể trốn việc hoàn tiền lại cho người vay dù chỉ một đồng.”

Đồ Tiểu Ninh nghe thấy anh không hề xưng hô trang trọng nữa, mà trực tiếp dùng “ông.”

Thẩm tổng thở hổn hển, “Cậu!”

“Người vay tiền quá hạn bỏ trốn, tôi hiểu ông là người bị hại, cho nên tôi mới nói, ông chỉ cần tham gia đấu giá, nâng giá lên là được, nếu cảm thấy chuyện này gây hại cho ông, vậy giải tán đấu giá, chỉ là một khoản nợ xấu mà thôi, số dư nợ bên tôi không phải không chấp nhận được, nhưng Thẩm tổng, ông nên suy nghĩ cho kĩ xem ông và gia đình ông có chấp nhận được không.” Kỷ Dục Hằng đứng lên, ánh mắt thu lại, giọng điệu bớt cứng rắn hơn, “Đã đưa ra cho ông biện pháp rồi, có làm hay không thì ông tự mình tính toán đi, tôi còn có cuộc họp, không tiễn.”

Sau đó Kỷ Dục Hằng bước ra khỏi văn phòng, giấy tờ trên bàn làm việc của Đồ Tiểu Ninh bay xuống theo.

Thẩm tổng kia vẫn còn đang trút giận, nói mấy lời thô lỗ theo bóng dáng của Kỷ Dục Hằng, dường như Triệu Phương Cương đã có được chút tự tin từ lời nói và hành động khi nãy của Kỷ Dục Hằng, thấp giọng nói với ông ta.

“Thẩm tổng, mọi người mất mặt rất khó coi, ngài tỉnh táo lại, suy nghĩ về những lời chúng ta đã nói đi. Tôi có thể nói với ngài, ở phiên đấu giá tài sản thế chấp, đấu giá lần đầu bằng 70% giá được định giá, nếu như đấu giá thất bại, đấu giá lần hai lại bằng 80% giá lần đầu, nếu lại không thành nữa thì chỉ có thể bán đi thôi, nếu thật sự đến nước này, tôi giả dụ ba mươi triệu cho vay có thể dùng tiền bán đấu giá để hoàn lại mười triệu, vậy hai mươi triệu còn lại vẫn phải do ngài hoàn lại, nhưng nếu ngài cùng đi đấu giá, nâng giá lên, rồi có người mua tài sản thế chấp đi, không chừng chỉ cần đấu giá thôi là đã đủ bồi thường lại khoản nợ rồi, ngài là thương nhân, hẳn là trong lòng ngài tự biết lỗ hay không lỗ.”

“Mấy người đừng gạt tôi, ngân hàng cũng chả phải thứ gì tốt đẹp, bây giờ mấy người nói có người đấu giá cùng, đến lúc đó chỉ có một mình tôi đấu giá thì chẳng phải lại khiến mấy người toại nguyện à!”

Triệu Phương Cương cũng cười cười, “Cho nên Kỷ tổng bọn tôi cũng bảo ngài có thể mặc kệ, nhưng mà nếu tôi là ngài, tôi sẽ chọn tin tưởng ngân hàng, dù sao thì tệ lắm cũng bị truy tố như nhau thôi, vì sao lại không thử xem.” Anh ta lại lấy điếu thuốc ra đưa cho ông ta, “Thẩm tổng, cùng đi hút điếu thuốc nhé?”

Thẩm tổng trừng mắt về phía anh ta, hừ một tiếng, bước đi, Triệu Phương Cương đi theo sau lưng, nhưng vẻ mặt có hơi nghiêm trọng.

Đồ Tiểu Ninh chỉ tưởng anh bực bội vì vị Thẩm tổng kia, vốn đang có vấn đề cần hỏi nhưng cũng biết ý mà không đến quấy rầy.

Đến lúc tan tầm, Triệu Phương Cương cũng không phải là người đầu tiên đi về như mọi khi, đến khi Kỷ Dục Hằng họp xong quay lại, anh ta từ bàn làm việc đứng lên.

“Kỷ tổng.”

Kỷ Dục Hằng ừ một tiếng, không dừng bước chân, Triệu Phương Cương cũng đi theo vào văn phòng anh.

Do dự một lát, anh ta hỏi, “Anh thật sự tìm được người cùng đấu giá mua tài sản thế chấp rồi sao?”

“Sao, anh cũng cảm thấy tôi đang lừa ông ta à?”

“Không phải.” Triệu Phương Cương nhanh chóng phủ nhận, lại gãi đầu, có hơi luống cuống.

Kỷ Dục Hằng nhướng mắt lên, hỏi trong im lặng.

“Thì là…” Triệu Phương Cương lúc này như một cô gái, xoắn xuýt uốn éo, đột nhiên ho nhẹ một tiếng, thấp giọng nói, “Cảm ơn anh.”

“Tôi không giúp anh.” Kỷ Dục Hằng nói nhàn nhạt, đặt sổ tay của mình lên bàn, “Là vì cả bộ phận thôi.”

“Tôi biết, nhưng tôi vẫn muốn nói tiếng cảm ơn.”

Kỷ Dục Hằng vẫn không lên tiếng.

“Về sau tôi sẽ kết nối với dự án đặc khu kinh tế thật tốt.” Sau đó Triệu Phương Cương đột nhiên thốt ra một câu như thế rồi quay về.

Nhiêu Tĩnh nhìn dáng vẻ điềm đạm khác thường hôm nay của anh ta, tặc lưỡi một tiếng, Đồ Tiểu Ninh nhìn về phía cô ấy.

“Nhìn đi, chị đã bảo mà, vị Kỷ tổng này của chúng ta ngồi vững chức tổng giám đốc này rồi, anh ấy không chỉ có doanh thu khách hàng, ngay cả lòng người cũng chộp mất luôn.” Nhiêu Tĩnh nói nhỏ, nghe không ra là khen ngợi hay là châm chọc.

Đồ Tiểu Ninh hơi nhíu mày, vậy rốt cuộc Kỷ Dục Hằng là người như thế nào?

Điện thoại đột nhiên nhận được tin nhắn, Đồ Tiểu Ninh mở ra, nhìn thấy tin Lăng Duy Y gửi đến

“Lục Tư Tĩnh cứ hỏi tớ, muốn xin số wechat của cậu, tớ thật sự đỡ không nổi nữa rồi, cho hay không cho cậu nói một lời đi!”

Đầu ngón tay Đồ Tiểu Ninh dừng lại trên màn hình, lại ngơ người nhìn một dàn hoa kia, rốt cuộc đã biết là ai tặng rồi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.