Võ Đế Vô Cực

Chương 42: Sự Trở Lại Của Một Cường Giả Ở Vạn Năm Trước



Sau khi nói những lời cuối thì thần hồn của Chí Dũng cũng đã dần tan biến. Linh Nhi biết đó là lỗi của mình mới vội vàng lấy Phục Hồn Châu ra đặt lại trên bệ đá, oà khóc nên mà nức nở nói :

– Huhu là lỗi của ta ! Ta vẫn có cách cứu người, người không cần phải đi dâu hết !

Vì Linh Nhi kịp thời đặt Phục Hồn Châu lại gần chỗ Chí Dũng nên thần hồn của hắn cũng đã dần phục hồi. Hắn đen mặt quay lại quát lớn về phía Linh Nhi:

– Sao lúc đầu ngươi không bỏ ra luôn đi, lại làm ta phải làm ra bộ dạng như vậy cơ chứ !

Linh Nhi cũng chu mỏ lại quay ra chỗ khác đáp :

– Thì tại người kể hay quá nên ta cũng mới nhớ ra mà.

Chí Dũng bấy cũng bất lực mà nói :

– Mà ngươi có biết thuật nặn thân xác không vậy ?

Linh Nhi gãi đầu hỏi :

– Là cái thuật tạo thân thể mới ấy hả ? Nếu là nó ta có mà ta cũng là người trải qua nó rồi !

Nói xong nàng nghĩ lại cũng có chút tủi thân ra rơi nước mắt. Chí Dũng thấy vậy cũng liền tiến tới xoa đâu Linh Nhi mà nói :

– Ai da không ngờ trẻ như ngươi mà phải trùng nặn lại thân thể. Xin lỗi vì chạm vào nỗi buồn của ngươi !

Linh Nhi cũng lau nước mắt mà nói :

– Vậy người muốn nghe về cuộc đời của ta không !

Chí Dũng cũng dựa lưng vào bệ đá mà cười nói :

– Haha con người ta rất thích nghe kể chuyện, miễn là ngươi thật sự cần có người nghe ngươi dãi bày tâm sự thì cứ lấy lão già này ra mà kể !

Linh Nhi cũng chụm chân lại chống cằm lên đầu gối mà bắt đầu kể :

– Vậy thì ta cũng sẵn lòng kể cho người. Ta là từ Tam Lưu Hạ Vực sinh ra, từ đầu ta cũng chẳng có tên. Ta đã được một tiểu ca ca giúp đỡ, người ấy đã nhặt ta về mà nuôi lớn nên. Coi ta như con gái mà đặt cho ta cái tên là Linh Chi, rồi ta lớn lên cũng gia nhập tông môn và bái người ấy làm sư. Sau này ta quen được thêm hai vị sư huynh nữa, một vị là người cùng học chung với ta. Một người giờ làm chồng ta rồi nên có thể đấy là may mắn của đời ta.

Chí Dũng lên tiếng hỏi :

– Ta hỏi câu này mong ngươi không buồn, nhưng làm sao ngươi lại phải trùng nặn lại thân thể vậy ?

Linh Nhi mặt đượm buồn mà nói :

– Không sao đâu dù gì thì nó cũng đã qua lâu rồi, người cũng không cần thấy phiền ta. Từ đầu là ở tông môn ta gia nhập, cứ mỗi 10 năm mới mở thí luyện một lần cho các đệ tử Luyện Khí trở xuống đi vào để rèn luyện. Chồng của ta lúc ấy là sư huynh của ta tên là Dương Tử, huynh ấy cùng một vị sư huynh nữa là Tần Lãnh cùng đi vào. Nhưng khi truyền tống sẽ là ngẫu nhiên nên bọn ta bị tách ra. Dương huynh thì có chút thù tư với mấy tên trong tông là La Hoàng và La Sơn. Ta và Tần Lãnh sư huynh đã gặp nhau sớm nên đi cũng nhau. Đang đi tìm Dương huynh thì bọn ta gặp phải lũ người La Hoàng nên đã bị bắt lại. Tuy tu vi cao hơn nhưng chúng quá đông nên Tần Huynh thì bị trói lên cây mà đánh. Còn ta thì bị…

Chí Dũng khẽ lên tiếng để tránh làm nàng buồn thêm :

– Không cần kể đoạn này lũ súc sinh như vậy ta cũng gặp không ít nên là ta cũng biết chúng sẽ làm gì tiếp theo.

Linh Nhi đã dưng dưng nước mắt, nhưng vẫn kể tiếp :

– Xong ta tự vẫn, sau đó không lâu thì Dương Huynh cũng trùng nặn lại thân thể cho ta. Rồi cứu ta sống lại, và ta cũng nghe là lúc ấy Dương huynh vì ta mà một mình diệt sạch hai thế gia hợp sức lại cố ngăn huynh ấy. Như vậy ta cũng thấy nhẹ lòng rồi !

Chí Dũng dù đã biết bọn chúng làm gì nhưng cũng không khỏi tức giận. Hắn đứng dậy gào lên :

– Vậy mà có kẻ lại làm hậu bối mít ướt của ta tuổi còn trẻ như vậy mà phải trùng nặn thân thể !

Hắn tiến gần đến xoa đầu nàng mà nói :

– Ta vẫn chưa nói cho ngươi biết nhỉ ! Trước khi ta được triệu hồi qua đây thì ta cũng là một kẻ mồ côi. Sau này được một ông lão nhận nuôi, vậy ngươi có muộn nhận lão già này làm cha nuôi không ? Ta không chắc có thể làm con hạnh phúc nhưng kẻ nào động đến con ta tuyệt không để hắn yên ổn !

Linh Nhi lúc này cũng khóc lớn, lần đầu tiên nàng cảm nhận được sự ấm áp đến từ tình thân. Nàng gật đầu mà nói trong sự nghẹn ngào :

– Cha…cha con vẫn muốn khóc !

Chí Dũng mặt hiền từ mà nói :

– Cứ khóc đi ! Cha vẫn còn một việc để làm, để cho những kẻ làm con gái ta khóc đến là hồn khi chết cũng không yên.

Nói xong hắn vận lực nhập vào một con rối, hắn dùng hai tay xé nát hư không mà gào lớn :

– Vết rách âm ti, gọi hồn người chết !

Dứt câu hồn phách của toàn bộ những kẻ cấu kết với tên La Hoàng và La Sơn đều hiện lên. Bấy giờ Chí Dũng mới tiến lại gần chỗ Linh Nhi mà bế nàng lên mà nói :

– Coi như đây là món quà cha tặng cho con đi ! Giờ hãy nhìn cho kĩ nhé !

La Hoàng và La Sơn hốt hoảng hét lên :

– Một chút công đức nữa ta được đầu thai rồi ai đưa ta đến đây vậy.

Đám hồn phách nháo nhào lên, Chí Dũng dậm chân mà quát lớn :

– Câm mồm lại ! Tất xả các ngươi đều là những kẻ cấu kết với hai con súc sinh này làm con gái của ta phải tự sát. Vậy thì đừng mong có kiếp sau !

Lời nói dừng lại, cũng là lúc đám hồn phách đấy kêu gào thảm thiết cầu xin tha mạng. Linh Nhi bấy giờ mặt lạnh tanh hỏi :

– Vậy lúc các ngươi làm vậy có tự hỏi sao không dừng lại chưa ?

Sau một lúc đám hồn phách ấy cũng tan biến hoàn toàn, Linh Nhi cũng chút bỏ được gánh nặng trong lòng mà khóc lớn :

– Cảm…cảm ơn cha người đã giúp con rất nhiều ! Huhu!

Chí Dũng cũng bế Linh Nhi đi khắp mấy cái động mà nàng còn chưa khám phá. Hắn cũng đùa rất nhiều khiến nàng cũng bật cười không ngừng. Rồi Chí Dũng mới giật mình mà nói :

– Thôi chết ta quên mất ! Bây giờ nơi này cũng có thể chuyển đi rồi đấy ! Con có muốn nó chuyển đi đâu không Linh Nhi ?

Linh Nhi cũng vui vẻ mà đáp :

– Vậy người đưa nó đến một thôn làng gần đây đi con vẫn còn một sư tỷ đợi ở đấy. Cũng thuận tiện bảo tỷ ấy tạo trận pháp giúp con nặn thân thể cho người luôn !

Chí Dũng cũng vui vẻ đồng ý lới nói của cô con gái của mình mà di rời cả cái động phủ của mình bay lên tiến tới ngôi làng kia. Sau nửa canh giờ thì họ cũng đã đến nơi, Linh Nhi vội vàng nhảy xuống mà chạy tới ôm lấy Dạ Hy đang đứng sốt ruột ở cổng mà nói :

– Xin lỗi tỷ ! Ta vì tìm thấy một động phủ chuyển thừa nên mới ở lại đấy lâu như vậy !

Bấy giờ Chí Dũng cũng đã hạ cái động phủ xuống rồi kết ấn lằng nhằng gì đấy rồi hô lên :

– Ngự Thổ Chi Minh !

Hắn hô xong cũng là lúc động phủ của hắn chìm xuống đất rồi cả 1 dặm xung quanh làng đột ngột dung chuyển mà dâng cao lên. Thậm chí còn có rất nhiều ngôi nhà khang trang và có cả tường thành. Linh Nhi quay lại giơ nút like lên mà nói :

– Tuyệt với cha ơi !

Dạ Hy mặt đần ra khó hiểu hỏi :

– Cha ? Ta nhớ không nhầm là …

Linh Nhi ngắt lời ngay mà ngồi xuống kể cho Dạ Hy mọi chuyện. Dạ Hy thấy vậy cũng khóc trong vui mừng thay cho cô muội muội của mình. Dạ Hy quay ra quỳ xuống mà nói :

– Cảm ơn người đã nhận muội ấy làm con nuôi, thậm chí còn trả thù cho muội ấy ! Cảm ơn người !

Chí Dũng cũng lập tức tới mà đỡ nàng lên mà nói :

– Ta hiểu được rất nhiều thứ mà con bé đã trải qua. Mấy thứ con bé chịu có vài thứ ta chưa từng rơi vào nhưng cũng 8 phần bản thân ta cũng trải qua.

Bấy giờ Chí Dũng cũng rời khỏi con rối mà hỏi Linh Nhi và Dạ Hy :

– Hai đứa là đệ tử của Lục Nhẫn Dạ có phải không !


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.