Võ Đế Vô Cực

Chương 57: Khám Phá Được Nguồn Gốc Của Thánh Tộc. Nguy Hiểm Dần Kéo Đến



Sau khi toà thành ẩn dưới đất đang dần dần nhô lên khỏi mặt đất. Dương Tử cũng chạy hùng hục về phía Nhẫn Dạ hắn dừng lại mà nói :

– Sư phụ ! Đưa cho con Phá Chướng Hương đi, ở trong lâu vậy chắc chướng khí cũng không ít.

Chí Dũng cũng ném cho Dương Tử một quả lựu đạn mà nói :

– Thứ này là Phong Mìn, ta tạm gọi vậy. Khi mở được cổng thành ra rồi thì kéo chốt kia rồi ném quả mìn vào trong. Xong thì lập tức né xa nó ra chút là được.

Dương Tử cũng đáp lời hắn :

– Đa tạ tiền bối !

Xong hắn cũng nhanh chóng rời đi, Chí Dũng lúc này mới nhớ ra thứ gì đó. Hắn lục tìm trong nhẫn không gian của mình, một hồi sau hắn lấy một túi chứa mấy cục tròn tròn gì đấy ra. Hắn ném cho Nhẫn Dạ mà nói :

– Một túi nội đan cửu giai yêu thú đấy, mau chóng luyện chế lại thân thể đi, mà còn cả tụ hồn đan nữa. Thần hồn vỡ thành bảy mảnh mà vẫn như thế này được ngươi đúng là không bình thường.

Nhẫn Dạ vẫn uống trà mặc cho Chí Dũng vẫn đang mắng mỏ hắn. Sau khi Chí Dũng mắng chán chê xong hắn mới bỏ ly trà xuống mà nói :

– Cảm ơn ngươi !

Chí Dũng ngoáy mũi rồi phẩy phẩy tay đáp lại :

– Không cần đâu, ta không cần kẻ mà không ra ma người không ra người như ngươi cảm ơn !

Nhẫn Dạ nghe xong cũng tức giận mà quát lớn :

– Tên khốn kia dám nói với lão tử …

Chưa để hắn nói xong Chí Dũng đã chạy về phía cổng của thành trì kia rồi. Hắn cũng chỉ lắc đầu mà thôi động vòng cổ bay theo đến chỗ đấy. Yên Nhi vì đùa nhiều quá mà tu vi tăng nhanh không kịp thích nghi mà đang ngủ ngon lành trong vòng tay của Dạ Hy. Dương Tử cũng đi tới cánh cổng rồi hét lớn :

– Sát Phạt Chi Thân khởi !

Rồi hắn dùng hết sức nhấc cảnh cổng lên, sau đó cũng ném được phong mìn vào mà lập tức quay đầu chạy. Vì có ném cả Phá Chướng Hương vào nên hắn quay lại nhìn Chí Dũng mà hồn nhiên hỏi :

– Tiền bối à ! Ta cho phá chướng hương vào nó có nổ không.

Lúc này Chí Dũng đang uống trà nghe thấy hắn nói vậy mà phụt hết ra mà hét lớn :

– Tất cả né xa nơi này ra, càng xa càng tốt !

Vừa nói dứt câu thì mọi người đã nghe thấy một tiếng nổ rất lớn. Cánh cửa đá dày mấy mét mà cũng bị màn báo đời của Dương Tử làm cho thủng một lỗ. Hắn thì quay lại gãi đầu cười mà hồn nhiên hỏi :

– Mọi người không sao chứ ?

Nhẫn Dạ lập tức lao lên đáp hắn bay vào tường mà nói :

– Ngươi vẫn hỏi được câu đấy à ?

Tiếng động quá lớn khiến Yên Nhi cũng tỉnh dậy, nàng dụi mắt mà hỏi Dạ Hy :

– Dạ Hy tỷ, có chuyện gì vậy ?

Dạ Hy nhẹ nhàng dỗ Yên Nhi mà nói nhỏ với nàng :

– Không có gì đâu muội cứ ngủ đi.

Nói xong Yên Nhi cũng tiếp tục ngủ để thích nghi với cảnh giới của mình. Dạ Hy cũng đưa cái ánh mắt đằng đằng sát khí ra nhìn về phía Dương Tử. Hắn thấy vậy cũng im re mà chẳng nói câu nào, khiến Chí Dũng phì cười mà nói :

– Hahahaha tưởng Sát Phạt Điện điện chủ thế nào chứ vẫn sợ vợ à ?

Linh Nhi thấy ông già nhà mình nói quá nhiều nên liền chạy tới gõ vào đầu Chí Dũng mà nói :

– Cha cũng im lặng chút đi !

Chí Dũng lên tiếng thanh minh :

– Ơ nhưng cha…

Chưa để hắn nói xong Linh Nhi cũng ngắt lời mà nói :

– Không nhưng nhị gì hết, cha cũng nói không ít hơn Dương huynh là mấy đâu !

Nhẫn Dạ thấy vậy tay cầm ly trà lắc đầu mà nói :

– Vẫn là tuổi trẻ !

Sau đó mọi người cũng dựng trại ở đây nghỉ ngơi sau đó tiến vào thành trì vào sáng mai. Chí Dũng và Nhẫn Dạ lại ngồi đánh cờ vây với nhau, ở trên đỉnh núi cách đó không xa. Con Dương Tử sau một ngày không ít vất vả cũng được ôm bốn cô vợ mà đi ngủ. Sáng hôm sau mọi người cũng đã thức dậy, chuẩn bị đồ đạc để đi vào trong thành. Vì hôm qua có một đêm yên bình nhất từ trước tới giờ khi họ phải chịu khá nhiều áp lực. Vì thế hôm nay tinh thần ai cũng phấn chấn và vui vẻ vô cùng. Dương Tử cũng tập hợp mọi người lại mà nói :

– Hôm nay chúng ta sẽ đi vào thành, vì bên ngoài yên bình vô cùng nên bên trong không chắc sẽ còn yên bình như vậy. Nên mọi người hãy chú ý phía sau lưng mình, có đi đâu sẽ phải có nhóm 10 thành viên trở lên để an toàn nhất có thể. Giờ thì tiến vào thôi !

Mọi người cũng từ từ di chuyển dần vào thành trì, bên trong thật sự như lời Dương Tử nói, nó hoang tàn đổ nát như vừa trải qua trận chiến vậy. Chí Dũng cũng nhận ra toà thành chính của thành trì và cũng lên tiếng nói :

– Mọi người lập tức di chuyển về phía toà nhà đồ sộ kia nhanh !

Trên đường đi họ vẫn luôn dè chừng mọi thứ, có một vài tên lính cho rằng Dương Tử chỉ đang làm quá lên và muốn độc chiếm kho báu một mình nên đa mặc kệ lời khuyên của hắn mà rời khỏi đội hình. Khi chúng vừa bước chân ra ngoài thì một tên đã mất tích mà không ai biết. Tên cầm đầu đám người đấy đi ra mà nói :

– Mọi người thấy chưa bọn ta đâu bị gì, hắn chỉ đang cố lợi dụng mọi người mà thôi !

Dương Tử nghe thấy tiếng ồn ào liền đưa Yên Nhi cho Bắc Phi bế và lập tức cùng Dạ Hy và Linh Nhi quay lại. Dương Tử thấy có kẻ ngu đang bước ra ngoài kết giới mà mọi người tạo lên. Thì ngay lập tức một con thất giai yêu thú chạy ngang qua và khiến mấy tên đó bay màu mà chưa kịp nói tiếp. Linh Nhi và Dạ Hy thấy vậy cũng cố để cứu người còn sót lại nhưng đã không kịp. Dương Tử thấy có mấy kẻ không nghe lời mình, hắn liền nổi giận mà quát lớn :

– Đấy là kết cục của kẻ tự ý ra khỏi kết giới, nếu còn có kẻ nào có ý định làm kết giới mỏng thêm thì ta không ngại giết hắn đâu !

Hắn cũng đi lên lại phía trên dẫn đường cho mọi người, sau một hồi họ cũng tới được toà nhà to nhất ở trành trì này. Dương Tử đi đầu, hắn từ từ mở của đi vào bên trong cũng dùng Sát Linh Nhãn để nhìn nhưng cũng không thấy điểm gì kìa lạ. Sau khi thấy an toàn hắn quay lại mà nói :

– Mọi người có thể vào được rồi.

Mọi người nghe vậy cũng đi vào trong, bên ngoài nhìn nó đã to lớn mà bên trong còn to hơn rất nhiều. Yên Nhi cũng đã tỉnh dậy nàng dụi mắt vừa đi ,nhưng tay vẫn không quên nắm áo Bắc Phi . Đang đi thì cô nàng vấp phải một thứ gì đấy mà ngã ra đất. Yên Nhi đứng dậy xoa mông xuýt xoa mà nói :

– Đau quá !

Bất ngờ có một vụ chấn động xảy ra, bức tường đối diện Yên Nhi cũng sáng lên từng dòng chữ. Chí Dũng dũng thấy vậy liền chạy đến mà tỷ mỉ xem xét, được một lúc hắn ngạc nhiên mà thốt lên :

– Vậy mà còn có Thần Chi Giới, mà lũ Thánh Tộc là bị trục xuất khỏi đấy. Thậm chí ở đấy còn nhiều Tộc Minh Thượng Cổ hơn nữa, không nhưng thế mà còn thêm cả Hư Không Giới nữa !

Mọi người nghe hắn nói xong ai cũng khó hiểu chỉ trừ Nhẫn Dạ,Linh Nhi,Dạ Hy và Dương Tử thì đều đã được nghe kể vài lần nên cũng không bất ngờ lắm. Sau bên trong nơi này có một khe nứt xuất hiện ra từ không trung và có một ánh mặt quỷ dị đang nhìn sang phía này.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.