Võ Đế Vô Cực

Chương 95: Thời Gian



Mọi người ở Sát Phạt Chi Tông chuẩn bị đi cứu Dương Tử, nhưng Dương Tử thì đã phải trôi qua 300 năm ở Không Gian Lưu Đày. Hai tháng sau khi Dương Tử bị Diệp Huyền kéo vào không gian lưu đày. Hắn mới lờ mờ tỉnh dậy, hắn đã bắt đầu lấy lại nhận thức cơ thể. Hắn ngồi dậy xoa đầu mà nói :

– Vậy mà ta lại thức tỉnh thứ thể chất nghịch thiên này, nhưng lão cẩu Minh Hoàng cũng không nhất thiết phải kéo ta vào đây chứ.

Hắn xếp bằng vận chuyển công pháp hấp thụ linh khí để hồi phục vết thương. Hắn vừa vận chuyển công pháp đã lập tức cảm thấy kì lạ, hắn dừng lại hoảng hốt hét lên :

– Cái gì ! Cái thánh thể này cũng vẫn chưa dừng lại à ?

Lúc này cái vòng sau lưng Dương Tử đã không còn hình ảnh của mặt trời và mặt trăng nữa. Nó đã chuyển thành hình thái cực đồ, từ trong đầu hắn hiện ra hai bộ công pháp. Hắn chỉ mới xem một chút liền gào lên :

– Quá tuyệt ! Hai bô công pháp này cũng quá bá đạo rồi đi !

Hắn cũng lập tức ngồi xuống dùng thử hai bộ công pháp, chỉ một lúc sau dị tượng lập tức kéo đến. Cứ thế mà Dương Tử đột phá lên Phá Hư Kì Thất Tinh đỉnh phong. Hắn đứng dậy vươn vai, hắn nghĩ một hồi :

– Sao nó kì lạ vậy, luyện thể lại dễ đến như vậy ? Nhưng lại phải đi kèm với bộ công pháp này để vừa có thể đề thăng sức mạnh nhục thể vừa đề thăng cảnh giới. Thôi kệ nó đi vậy, ta vẫn nên tìm nơi nào có thể đi lại đã !

Hắn lập tức bay vụt đi, bay đã rất lâu nhưng vẫn chưa thấy một vùng đất nào. Hắn dừng lại nghỉ ngơi, thở dốc hắn gào lên :

– Định mệnh ! Lão tử gặp phải cáu nơi quái quỷ nào vậy !

Một ông già vén không gian ra, lão chỉ làm như đó là cái dèm của nhà lão vậy. Lão lên tiếng hỏi :

– Cậu mới tới đây lần đầu tiên sao ?

Dương Tử giật mình là lên :

– Có quỷ !!!

Lão liền quát lớn :

– Nhìn ta trông giống quỷ làm hả ?

Dương Tử cũng dừng lại mà nói ra một câu rất thản nhiên :

– Ừ nhỉ ! Quỷ không xấu thế được !

Lão già đứng hình ngay lập tức về độ ngáo của Dương Tử, lão quay lưng chuẩn bị đóng lại không gian. Lúc này Dương Tử đang định nói gì đó, hắn vô tình thấy lão già đang định đóng lại không gian. Hắn lập tức lao đến ôm chân lão vừa khóc vừa nói :

– Tiến bồi à ! Vãn bối có mắt như mù mong ngài bỏ qua mà dẫn ta theo ! Ta đã mấy tháng không ăn rồi huhu.

Lão nhìn Dương Tử với ánh mắt như nhìn thằng trộm, lão đang định nói thì đã chẳng còn thấy Dương Tử đây. Hắn đi vào trong không gian mà vẫy tay lại với lão già mà nói :

– Tạm biệt !

Lão chạy theo mà gào lên :

– Đừng ! Ngươi không thể đi vào đó được !

Dương Tử đã đi quá xa nên không nghe thấy, hắn vẫn bước vào. Thì lập tức bị một luồng lực lượng đánh xuống, trực tiếp khiến hắn bị đè bẹp. Ông lão kia chạy đến đã thấy Dương Tử bị đè bẹp, lão thở dài. Từ xa có một giọng nói phát truyền đến chỗ hai người :

– Kẻ dám xâm phạm Phản Hoan Giới sẽ bị tiêu diệt ! Lão Hiên Lam ! Sao ngươi lại dẫn hắn đến đây !

Lão liền cũng kính quỳ xuống mà đáp :

– Xin thần minh lượng thứ. Ta đã không kịp cản hắn chạy vào đây.

Dương Tử lúc này từ từ dứng dậy, luồng lực lượng kia vẫn đang đánh xuống người hắn. Hắn dùng tay sé rách luồng lực lượng ấy, hất nó sang bên cạnh. Lúc này Dương Tử từ từ bay lên, hắn vặn tay mà nói :

– Ta không có ác ý mà các người dám tấn công ta à ? Vậy thì ta buộc phải đáp lễ thôi !

Chỉ thấy hắn đấm mạnh một cú sang phía tay phải, một vết nứt không gian hiện ra. Từ trong đó hắn rút Tru Đế ra, khi vừa rút ra dị tượng đã phản ứng liên tục. Nó muốn bài trừ Tru Đế, Dương Tử hô lên :

– Vô Cực Kiếm Pháp ! Trảm !

Nói đi đôi với làm, hắn vung Tru Đến về bầu trời, lập tức nó bị chiêu thức của Dương Tử sé toạc ra. Hắn lại biến mất trong nháy mắt mà bay lên trên vết rách ấy. Hiên Lam khụy xuống mà nói :

– Ta mang về con quái vật gì thế này ?

Trên bầu trời lúc này truyền đến những âm thanh va chạm của binh khí và nhưng tiếng nổ. Lão già Hiên Lam vừa bước ra khỏi vết nứt không gian, lão vừa đi được hai bước thì đột nhiên có một đòn đánh gì có bắt từ trên trời xuống xuyên thẳng vào lòng đất. Mặt lão tái bét rồi đau khổ gào lên :

– Con mẹ nó ! Lão tử muốn giết chết tên khốn đó !

Lão chưa kịp di chuyển thêm được một tẹo nào, thì từ trên trời mặt trăng đã lao xuống dưới chỗ lão đứng. Rồi có rất nhiều ngôi sao cũng lao xuống khiến mặt đất rung chuyển liên tục. Hiên Lam liền ngồi bệt xuống mà gào lên :

– Lão tử không chơi nữa ! Các ngươi làm gì thì làm !

Cứ như mọi thứ đang xảy ra theo lời nói của lão, từ trên trời có hai vết sáng lao xuống mặt đất rồi lại lao lên trên. Dương Tử tung một cú đấm khiến tên thần minh lập tức bay đến chỗ Hiên Lam. Dương Tử xoay xoay cổ tay mà nói :

– Thức lực không ra gì mà tự sưng mình là thần ?

Tên thần kìa lên gào nên và doạ nạt Dương Tử :

– Ngươi mà giết ta tất cả nhưng thần còn lại sẽ thật sự đuổi đến giết ngươi ! Nếu ngươi làm con chó trung thành của ta thì ta sẽ tha cho ngươi.

Dương Tử liền lôi Tru Đế đến mà đáp :

– Ta cũng chẳng sợ gì đâu !

Rồi hắn từng bước từng bước đi tới gần tên thần kia, tên thần ấy lập tức dùng thứ gì đo khiến Hiên Lam chạy đến chắn trước người hắn. Hắn lại gào lên :

– Tên nô lệ thấp kém giết hắn cho ta !

Dương Tử nghe vậy xong, hắn liền lấy ra cặp dao găm, chỉ trong nháy mắt đầu của tên thần minh kia đã rơi xuống. Dương Tử chém nát cái vòng cổ mà Hiên lão bị đeo vào, hắn nhẹ nhàng nói :

– Tiền bối cứ nghỉ ngơi đi nơi này giao cho ta !

Xong hắn lập tức bay lên nơi ở của lũ thần minh, Hiên lão lúc này bật khóc, lão sờ vào cổ mình mà nói trong nước mắt :

– Cản ơn cậu, xin hãy giải cứu thế giới này !


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.