Vương Phi Thiên Tài: Tiểu Bảo Bối Của Vương Gia

Chương 39: Thiểu năng?”



“Phụ vương, không ngờ người lại đích thân đến đón chúng ta, ôi chao, sao bây giờ, tự dưng con cảm thấy sợ hãi vì được cưng chiều quá!”. Mới quay về Vương phủ, vừa ngồi xuống, Thích Cẩm Dương đã khoa trương nói một câu.

Hình Tranh không nhịn được mà bật cười.

Vừa rồi hắn ta và Cơ Vấn Thiên cùng đến nhà họ Thích, chỉ không vào phòng trà thôi. Lúc này, tuy là thời gian riêng tư của gia đình ba người bọn họ nhưng dù sao hắn ta cũng là phó tướng của Cơ Vấn Thiên, là thuộc hạ đáng tin nhất, cũng phải quen thuộc lẫn nhau thì sau này làm việc mới dễ.

Cho nên lần này Hình Tranh cũng không lui xuống, hai mẹ con Thích Vy cũng không để ý.

Trên đường về, hắn ta cũng mới biết nếu không phải Vương gia đến kịp lúc thì Vương phi có khả năng đã bị Thích Thượng thư tát một bạt tai rồi, trong lòng bất mãn không thôi.

Cho dù Vương phi có là con gái Thích gia thì hiện tại cũng là Dục Vương phi, Thích Thượng thư như vậy chẳng phải là không coi Vương gia ra gì sao?

Sau khi Thích Cẩm Dương biết chuyện xảy ra trong phòng trà thì cũng rất tức giận, hiếm khi thật lòng thật ý hòa thuận với người phụ vương mới nhận này, còn cố ý tỏ ra bùi ngùi vỗ vai hắn nói: “So với lão già Thích Bá Hàn kia, giờ trông phụ vương cũng không tệ quá nhỉ, là nhờ ông cha vợ kia đẩy người lên đó!”

Cơ Vấn Thiên: “…”. Tuy nghe không hiểu ý con trai lắm, nhưng hắn cứ cảm thấy đây chẳng phải lời hay gì.

Thích Vy ho khan một tiếng, cảnh cáo nhìn Thích Tiểu Dương.

“Đúng rồi, lúc nãy con ở hoa viên một mình, không gặp rắc rối gì chứ”. Thích Vy hỏi cậu bé.

Cơ Vấn Thiên và Hình Tranh đều nghiêng đầu nhìn Thích Cẩm Dương.

Theo những gì họ biết về người Thích gia, theo lý, chắc chẳng ai dám có ý đồ hay hành động gì quá mức với Thích Cẩm Dương.

Quả nhiên, Thích Cẩm Dương hoạt bát hẳn, biểu cảm bỗng chốc trở nên phong phú, khinh thường nâng cằm: “Mẫu thân, người yên tâm, người nhà họ Thích căn bản không làm gì được con cả, bọn họ chỉ là một đám ngu ngốc, thiểu năng mà thôi!”

Vẻ mặt Hình Tranh ngơ ngác: “Gì, gì mà ngu ngốc… Thiểu năng?”

Thích Vy bất đắc dĩ xoa trán.

Thích Cẩm Dương kiên nhẫn giải thích với Hình Tranh, nhưng giọng điệu vẫn khinh thường Thích gia như trước: “Ý ta là Thích gia đều là một đám có vấn đề về đầu óc, lúc trước mẫu thân nói về bọn họ như vậy đấy”.

Cơ Vấn Thiên và Hình Tranh im lặng nhìn Thích Vy, ánh mắt đầy ẩn ý và sâu xa. Thì ra nàng (Vương phi) bình thường đều dạy dỗ con cái như vậy à.

Thích Vy híp mắt nhìn Thích Tiểu Dương vẫn chưa nhận thấy có gì không ổn, nàng nói mấy lời này lúc nào chứ! Dù có nói thì chắc chắn cũng chưa từng thẳng như ruột ngựa kiểu đó!

Thích Tiểu Dương thong thả nói tiếp: “Mọi người không biết đâu, buồn cười lắm, Thích Cẩm Nhã còn muốn lấy lòng con, bảo con nói với mẫu thân là để nàng ta vào Vương phủ! Ha, trông con giống đứa thiểu năng trí tuệ lắm sao, ai mà ngu tới mức hại mẹ mình để đi giúp người ngoài? Thích Cẩm Nhã kia trước đó rõ ràng công khai tỏ vẻ không thích mẫu thân, giờ lại còn hy vọng con thích nàng ta! Con khinh!”

“…”

“Tiểu điện hạ, người nói giúp Thích Cẩm Nhã vào Vương phủ nghĩa là Thích Cẩm Nhã muốn trở thành trắc phi của Vương gia sao?”, vẻ mặt Hình Tranh cạn lời.

Dù sao Thích Cẩm Nhã cũng là tiểu thư con vợ cả nhà họ Thích, làm thiếp chắc chắn là không được, vậy chỉ có thể là trắc phi hoặc phu nhân thôi? Đại khái là nhắm vào vị trí trắc phi rồi.

Nhưng tỷ tỷ đã là Vương phi, nàng ta còn vội vã muốn giành chồng của chị mình như thế, đúng là…

Hình Tranh bỗng nhớ đến một vài tin đồn liên quan đến Thích Thượng thư lúc trước, vẻ mặt càng lúc càng kỳ lạ.

Thích Vy nhàn nhã dựa vào ghế, bĩu môi: “Cũng chẳng có gì lạ cả, Thích Bá Hàn và Tạ An Như tìm ta nói chuyện riêng cũng bảo ta nghĩ cách đưa Thích Cẩm Nhã vào Vương phủ, còn nói gì mà để hai tỷ muội chúng ta giúp đỡ lẫn nhau, để ta tự tin hơn, ha ha”.

Hình Tranh: “…”. Cảm giác trào phúng không ngừng đập vào mặt hắn ta đây này, xem ra quan hệ giữa Vương phi và muội muội không tốt lắm.

Chậc, cho dù có tốt đẹp thật thì một khi có ý đồ chị em chung chồng, biết em gái lăm le anh rể thì ai cũng trở mặt thôi.

Cơ Vấn Thiên rất bất ngờ với chuyện này, thật ra ban nãy hắn không nghe thấy bọn họ nói chuyện gì, chỉ thấy dáng vẻ vợ chồng Thích Bá Hàn chột dạ thì đoán không phải việc gì hay ho, cho nên hắn mới cố ý tương kế tựu kế, thuận thế mà làm.

“Vương phi yên tâm, ta không hứng thú với Thích Cẩm Nhã, sẽ không nạp nàng ta làm trắc phi”. Giọng điệu Cơ Vấn Thiên chắc chắn.

Nếu là bình thường, Thích Vy có lẽ sẽ trêu chọc hoặc đâm chọt một hai câu, nói mấy lời không dễ nghe, nhưng hôm nay lại là một ngày hiếm thấy, Thích Vy nhìn hắn một lúc rồi lạnh nhạt ừ một tiếng, thái độ đúng là làm người ta bất ngờ… Cũng có chút dịu dàng?

Cơ Vấn Thiên như nghĩ đến gì đó, bỗng chốc nở một nụ cười hiếm có.

Hả?

Hình Tranh trừng lớn mắt như nhìn thấy chuyện kỳ lạ, Thích Tiểu Dương cảm nhận được bầu không khí khác thường, bèn nhìn trái rồi lại ngó phải.

Cứ cảm thấy đã xảy ra chuyện gì mà cậu không biết?

Đúng rồi! Khi rời khỏi nhà họ Thích, hình như hai người này đã nắm tay!

Thích Tiểu Dương bỗng nở nụ cười xấu xa nhìn Thích Vy, không biết đứa nhỏ này nảy ra ý gì trong đầu. Một đứa nhóc mới năm tuổi mà lại có nụ cười như thế đúng là làm người ta thấy kỳ cục.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.