Xuyên Đến Năm Mất Mùa, Ta Trở Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm

Chương 1:  Nàng trở thành cấp bậc mẹ chồng 1



“Đại Sơn, nương, nương hình như không còn thở nữa……”

“Nương, nhi tử bất hiếu!”

Bên tai truyền đến tiếng gào khóc.

Trình Loan Loan mở choàng mắt ra.

Nàng nhìn thấy trước giường hai người trẻ tuổi một nam một nữ quỳ đấy, hai người này thoạt nhìn đại khái khoảng hai mươi tuổi, người hai mươi tuổi mà kêu nàng là nương ư?

Nàng độc thân chưa lập gia đình, sinh ra nhi tử khuê nữ lớn như vậy khi nào!

Ngay trong nháy mắt, một số ký ức không thuộc về nàng đột nhiên chui vào trong não.

Trình Loan Loan hoảng sợ đến thiếu chút nữa từ trên giường nhảy dựng lên.

Mẹ nó, nàng – một nữ xí nghiệp gia thành công, ngày đầu tiên đưa công ty ra thị trường vậy mà lại xuyên qua đến cổ đại, trên người một quả phụ!

Nàng 33 tuổi, không kết hôn không sinh con, sự nghiệp thành công, cuộc sống thoải mái tự đắc.

Nguyên thân cũng 33 tuổi, mười bốn tuổi đã gả chồng, sinh bốn nhi tử, trước mắt đây là đại nhi tử và con dâu cả của nguyên thân.

Nói cách khác, nàng lược bỏ kết hôn và sinh hài tử, nhảy cấp trở thành nhân vật mẹ chồng… Con dâu cả hình như còn đang mang thai, cho nên, vào mấy tháng sau nàng sẽ thăng cấp làm bà nội!

Đầu Trình Loan Loan rất đau, hai mắt vô lực nhắm lại.

“Nương! Người tỉnh tỉnh!”

Triệu Đại Sơn liều mạng lay thân thể của nàng khiến đầu nàng càng choáng váng hơn.

Trong sân nhà còn có không ít người xem náo nhiệt.

“Triệu đại tẩu tử về nhà mẹ đẻ mượn lương thực, kết quả bị đánh vỡ đầu, chảy nhiều máu như vậy sợ là sắp chết mất!”

“Triệu đại tẩu tử thứ gì cũng lùa về nhà mẹ đẻ, người Trình gia cũng thật không lương tâm.”

“Triệu đại tẩu tử cũng không phải thứ gì tốt, cuộc sống của nhà mình đã thành cái dạng gì rồi mà còn trợ cấp nhà mẹ đẻ.”

Người xem náo nhiệt mỗi người một tiếng Triệu đại tẩu tử, làm Trình Loan Loan thiếu chút nữa phun ra một búng máu.

Nàng ở hiện đại cũng coi như là mỹ nhân đô thị, người theo đuổi không một trăm cũng có tám mươi, kết quả lại xuyên thành một bà chị dâu già!

Việc này cũng thôi đi, vậy mà nguyên thân còn là một kẻ người chê chó ghét —— chanh chua, ham ăn biếng làm, hiếu thắng!

Nguyên thân trên không hiếu thuận cha mẹ chồng, dưới đối đãi với nhi tử con dâu không tốt, sau khi trượng phu chết trận vì độc chiếm tuất bạc[1], đại náo Triệu gia chia nhà, lúc ấy gây ra động tĩnh không nhỏ.

[1] Tuất bạc: tiền cứu tế.

Sau khi chia nhà, nguyên thân đem toàn bộ số bạc cứu tế từ cái chết của trượng phu trợ cấp cho người nhà mẹ đẻ.

Mà hiện giờ, nguyên thân vỡ đầu chảy máu từ nhà mẹ đẻ trở về, trong khoảng thời gian ngắn trở thành trò cười lớn nhất của cả thôn.

Trình Loan Loan yếu ớt mở mắt.

“Nương! Người rốt cuộc cũng tỉnh rồi!”

Triệu Đại Sơn khóc càng dữ hơn.

Trình Loan Loan thở dài một hơi, nguyên thân đối với bọn nhỏ có độc đoán thì cũng là mẫu thân ruột của bọn họ, mấy đứa con trai không có khả năng thật sự hy vọng nàng đi tìm chết.

Nàng khàn khàn mở miệng: “Đóng cửa lại.”

Bên ngoài, người xem náo nhiệt quá ồn, đến mức nàng đau cả tai.

Con dâu cả – Ngô Tuệ Nương xoay người liền đi đóng cửa sân, đám người xem náo nhiệt chậm rãi tản đi.

Trình Loan Loan lúc này mới có tinh lực đánh giá căn nhà này, vách tường bùn đất, lợp bằng tranh, tứ phía lọt gió.

Đại nhi tử và con dâu cả rất gầy, trên người mặc chính là quần áo vải thô đầy mụn vá, trên chân mang giày rơm, thoạt nhìn như là dân chạy nạn.

“Lộc cộc!”

Trình Loan Loan nghe thấy bụng mình kêu lên.

Nàng sống 33 năm, trước nay chưa từng đói bụng, đây là lần đầu tiên biết hóa ra đói bụng là loại cảm giác này, thật sự rất khó chịu.

Nàng nuốt nuốt nước miếng, cổ họng rất đau, không biết đã bao lâu không uống nước rồi.

Ngô Tuệ Nương rất cẩn thận nói: “Nương, buổi sáng con đào được một chút rau dại trở về, hiện tại liền đi nấu.”

Mẹ chồng vừa không vui thì sẽ mắng chửi người, mỗi lần nàng ấy đều sẽ bị mắng đến máu chó phun đầu, so với ở chỗ này chờ bị mắng, còn không bằng đi làm chút chuyện.

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.